Tuy rằng hắn thấy hài tử này cơ thể không hấp dẫn, nhưng dù sao cũng vẫn là có tiền đồ.
Trước khi Đoạn Hành có cơ hội bước vào giới nghệ thuật, Kiều Tứ nguyên là dự định bồi dưỡng thiếu niên này thành trợ thủ đắc lực của mình.
Nhưng hắn từ trước tới giờ cũng chưa từng đối với Đoạn Hành có dục vọng gì, thậm chí lúc Đoạn Hành ở độ tuổi xinh đẹp nhất hắn cũng không có nhiều hứng thú mà đi quan hệ.
Hắn thích thiếu niên mắt to tròn như mắt nai con, lông mi tuyệt đẹp giống như cánh bướm, mà Đoạn Hành lại hoàn toàn là mắt một mí, khóe mắt hơi xếch, quả thực cũng không thể nói là cặp mắt đó không đẹp, nhưng dù sao cũng vẫn không phải loại hắn thích.
Hắn thích hài tử có thân hình cao đến một trăm bảy mươi năm cm trở xuống, nhất định phải là thiếu niên có cơ thế mềm dẻo. Mà Đoạn Hành lại rất nhanh lớn lên vượt qua tiêu chuẩn này, hơn nữa lại nhanh chóng cách tiêu chuẩn này càng lúc càng xa, khiến hắn càng thêm thất vọng.
Có rất nhiều nam hài khuôn mặt xinh đẹp phù hợp với sở thích của hắn, hắn cho tới bây giờ cũng không thiếu, nên tự nhiên sẽ không quá quan tâm tới một người mà chính mình không có ham muốn.
Vừa cho người gia tăng nước ấm vừa ngủ yên bên trong, lại nghe rõ tiếng hít thở của Đoạn Hành, dần dần cũng tỉnh táo lại, một chút cũng không có buồn ngủ. Ngâm nước cũng đã lâu, Kiều Tứ đứng dậy, bước ra khỏi bể tắm.
Nam Nhân đối diện cũng đứng dậy theo: “Tứ gia, để tôi giúp.”
Đoạn Hành lấy khăn tắm lau khô cho hắn, hầu hạ hắn mặc quần áo sạch sẽ vào người.
Với địa vị của Đoạn Hành thì đã không cần làm những việc này, nhưng để lấy lòng thì cũng sẽ không chút ngại ngần mà làm.
Đoạn Hành là người thông minh. Trong một thời gian đã nhanh chóng đạt được nhiều thành công, khi muốn lấy lòng người trước mặt đều phải tùy thời tùy nơi đặt hạ thân xuống. Kiều Tứ thầm nghĩ, hài tử này có thể thăng quan tiến chức nhanh cũng không phải không có đạo lý.
Một lúc sau hắn đạt tới cao trào, nam nhân cũng không dừng lại, như cũ nâng hai chân hắn lên, trước sau đều hôn môi đến ẩm ướt, rồi lại cắn vào một bên đùi của hắn.
Nam nhân thân thể không mảnh mai nhưng lại nhạy cảm như vậy, cũng khiến Kiều Tứ bất ngờ, với kinh nghiệm của hắn, người này không biết chừng sẽ trở thành báu vật hiếm có.
Mang theo suy nghĩ tốt đẹp, Kiều Tứ mạnh mẽ ngồi ở trên eo, cúi người muốn bắt đầu thưởng thức. Nam nhân cũng ngoan ngoãn phục vụ, cơ thể hơi hơi cong lên, đưa tay đỡ lấy hông của hắn.
Người có học tới tiệc rượu cũng không ít, cả sảnh đường chứa đầy khách khứa, Kiều Triệt đứng ở trong đám người đó, cái gì cũng không làm, dù vậy vẫn nổi bật hơn hẳn so với những người khác, không cần nhắc nhở bất luận cái gì, mỗi người đều biết rõ y là nhân vật chính.
Kiều Tứ nhìn thấy tâm trí đã có chút bị mê hoặc, hắn thực sự cảm thấy hắn không hề thiên vị, bởi trong tim hắn nói, hắn có nhìn khắp xung quanh, cũng sẽ tìm không thấy người xuất chúng hơn Kiều Triệt.
Kiều Triệt như là cũng phát hiện ra sự tồn tại của hắn, bắt đầu liên tiếp hướng ánh mắt đến chỗ hắn. Hoàn toàn không còn quá giống sự ngạo mạn từ trước đến nay, trong ánh mắt đã có ít nhiều chút quan tâm, thậm chí còn hướng hắn hơi gật đầu một cái.
Kiều Tứ không biết hành động đấy không phải là dành cho việc đã chạm ngọc, hắn tặng cho Kiều Triệt rất nhiều thứ, có thể khiến cho Kiều Triệt thích, e rằng đó là điều đầu tiên.
Kiều Triệt chậm rãi đi qua từng nhóm khách khứa đang nói chuyện với nhau, hình như đang đi đến gần hắn. Kiều Tứ trong lòng căng thẳng, nhìn thẳng vào khuôn mặt như băng tuyết kia, hô hấp đã có chút không thông thuận.
Kiều Triệt cuối cùng cũng thực sự đi tới trước mặt hắn, nhưng bước hơn một bước, đôi môi lay động.
“Đoạn Hành?”
Kiều Tứ không khỏi quay đầu nhìn lại nam nhân đi theo ở phía sau hắn, Kiều Triệt nhìn thẳng vào người kia, trên khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng lại hiện lên một nụ cười, bàn tay đưa ra.
“Thật vui là cậu đã đến rồi.”
Đoạn Hành cũng vội vàng cầm lấy bàn tay thon dài kia, hai người đối diện với nhau, trông hệt như hai thiên nhân vậy, thời gian bắt tay cũng lâu hơn nhiều.
“Quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy.”
Ngày thứ hai Kiều Tứ phái người đi mua quà, đến sân bay đưa cho Đoạn Hành. Đó là một chiếc đồng hồ, được nạm kim cương, coi như là an ủi cậu ta đêm trước đã phải chịu ủy khuất.
Vật như vậy, ai lại không thích chứ? Mà người có thể tùy ý tặng đồ vật này, cho dù đó là Kiều Tứ, cũng vẫn có nhiều người đối với cậu nhu tình như nước, phụ họa hùa theo.
Quyền thế là thứ mê người của hắn, cũng là thứ duy nhất mê người. Tựa như mỹ nhân hé ra phần trang điểm đậm trên khuôn mặt vậy.
Phòng bán vé xem phim Đoạn Hành mới diễn cực nóng, liên tục ngồi ở vị trí đầu bảng, xem chừng còn có thể tiếp tục đi lên, càng lúc càng đoạt được nhiều giải thưởng danh giá. Tuy rằng Kiều Tứ trước giờ không biết diễn là cái gì, bất quá công ty điện ảnh là do hắn mở.
Chi phí đầu tư cho phim không cao, lợi nhuận lại nhiều.
Các phòng bán vé đều đạt đến con số kỉ lục, lại mở tiệc chúc mừng. Người có công nhiều nhất, nên là Đoạn Hành.
Mấy năm nay các tác phẩm có cậu diễn đều đạt được thành tựu, công ty của Kiều Tứ lúc đầu mở ra không phải để kiếm tiền, nhưng cũng bởi vì cậu ta mà phất lên như diều gặp gió.
Sinh thủy khởi.
Đoạn Hành không chỉ có uy tín, cậu ta còn có diễn xuất tốt, đôi mắt tinh tường, chỉ cần cậu ta đồng ý nhận kịch bản nào, đầu tư vào đó sẽ không sai lầm, khiến cho người ta bớt lo cùng yên tâm, không khen cậu ta thì còn khen ai chứ?
Kiều Tứ tâm tình rất tốt, rượu trên bàn uống có chút nhiều, Đoạn Hành ngồi bên người hắn, hắn liền đưa tay vuốt ve khuôn mặt kia: “Muốn thưởng cái gì, cậu nói đi.”
Hắn trước giờ ra tay đều rất rộng rãi, đều là tùy người ta mở miệng, khu nhà cao cấp, xe đẹp, châu báu, mỹ nữ, muốn gì hắn đều sẽ hào phóng mà đồng ý.