Lại một thời gian qua đi, Kiều Tứ thực sự cô đơn tới không thể chịu nổi, không thể không sai Kiều Bác đem quà tới chỗ Đoạn Hành một chuyến.
Không có Đoạn Hành hắn phải làm sao bây giờ?
Đoạn Hành từ trước đến nay, tổng cộng đã gây xích mích vài lần, mỗi lần trở về, đều được sủng ái hơn trước. Hiện tại đã tới mức không thể hơn được nữa, hoàn toàn trở thành kẻ dưới một người, nhưng trên vạn người, cả những vị nguyên lão có địa vị cao cũng phải đối với thanh niên kiêng nể ba phần.
Kiều Tứ lại coi cậu như tâm can bảo vật, ai cũng không được động đến cậu, ngay cả nói xấu cũng không được.
Những người nghiện ma túy cũng đã từng như vậy, khi cai thuốc mà nhịn không được liền hút một lần, mức độ nghiện sẽ càng mạnh hơn. Kiều Tứ cũng ngày càng thay đổi nghiêm trọng, cả ngày đều chỉ vùi mình trong hương vị ôn nhu, thậm chí còn chẳng biết hiện giờ là buổi chiều hay tối.
Hắn mê muội như vậy, hiển nhiên sẽ không tránh khỏi có thuộc hạ trung thành tận tâm lại không sợ chết đến thẳng thắn khuyên can.
“Tứ gia, hôm nay họp hội nghị, ngài không ở đó, Đoạn gia đem mấy vị trí quan trọng thay đổi người. Cậu ta có hỏi qua ý của ngài không?”
Kiều Tứ còn đang mải đùa con chim mới nuôi trong lồng sắt: “Tôi đã nói qua, việc này tự cậu ta quyết định cũng được, khỏi cần hỏi tôi.”
“Hiện giờ từ trên xuống dưới đều là do Đoạn gia làm chủ, hai ngày trước kiểm tra sổ sách, số tiền trong tay cậu ta tăng lên rất nhanh.”
Kiều Tứ dừng một chút, qua một lúc mới nói: “Em đi theo anh rồi, chờ sau khi anh già, toàn bộ đều để lại cho em, em nói có được không?”
Kiều Tứ “A” một tiếng, hiểu ý rồi nói: “Vậy hai ngày này anh đi tìm hiểu xem, trong nhà ông ấy còn có ai không, rồi chiếu cố họ cho thật tốt.”
Hắn trí nhớ không tốt, nhưng vẫn sẽ thông cảm với những con người đã vì hắn mà bán mạng.
Kia trong chớp mắt tài liệu trong chiếc đĩa dần hiện lên trên màn hình, lập tức khiến người ta phải hoa mắt, có chút trở tay không kịp.
Kiều Tứ chỉ vừa nhìn vào, liền cảm giác bản thân như đang lạc vào một thế giới khác. Bên trong giống như đã từng quen biết, lại có chút khác với cảnh bồng lai, khiến hắn có một loại cảm giác ngẩn ngơ như đang đi vào tiên cảnh, giống như vừa mới hít phải chất độc, toàn thân buộc chặt, thoáng chút run rẩy, lại cực kỳ tỉnh táo, ánh mắt trở nên rực sáng mà độc ác, khác hoàn toàn với hình ảnh một con người nhàn nhã trước kia.
Chờ xem xong toàn bộ tường tận những ghi chép khổng lồ kia, Kiều Tứ trong miệng liền “ha ha” một tiếng, sau đó lại không kìm được, mà mỉm cười hai tiếng “ha ha”, thanh âm xót xa đầy bi thương.
“Thì ra ngay cả hàng vũ khí cũng do cậu ta nuốt?” Kiều Tứ giống như nhớ lại, than thở: “Vậy cha con họ thực sự là chết rất oan rồi.” Nói rồi suy nghĩ, tại tán thưởng: “Có bản lĩnh, vừa chiếm được thứ đồ kia, lại có thể mượn đao của ta mà giết người.”
Nghỉ ngơi một lát, Kiều Tứ lại hỏi: “Anh nói xem, nếu anh là cậu ta, thì anh sẽ dự định làm gì bây giờ?”
Xử lý những tên học sinh miệng còn hôi sữa thực rất dễ dàng. Kẻ tên Nhâm Ninh Viễn kia, dáng vẻ nhã nhặn trầm ổn, nghe đâu là nhân vật chính của bọn chúng, cũng đã bị trói tại trên ghế không thể nhúc nhích, bất quá chỉ là cá nằm trên thớt mà thôi.
Muốn tiêu diệt y, đó là chuyện ngón tay bắn ra đạn, nhưng Kiều Tứ hiện tại không muốn kết thúc quá nhanh, bên này đã giải quyết xong những chuyện nhỏ, giờ hắn nhất định phải trở về tự tay nghiệm thu nhiệm vụ đã giao cho Kiều Bác, hắn cảm thấy cứ từ từ sẽ tốt hơn.
Trên đường đi không biết từ nơi nào xông tới một người, hướng về phía Nhâm Ninh Viễn mà kêu “Lão đại, lão đại”, được hai ba câu đã bị trói thành bánh trưng mà nhét vào góc tường, coi như là cho hắn ít thời gian trước khi chết.
Thiếu niên dáng vẻ còn chưa đầy hai mươi tuổi, so với người kia (tức Đoạn Hành) nhỏ hơn vài tuổi, lớn lên rất anh tuấn, cùng người kia có nét giống nhau.
Kiều Tứ trong lòng không khỏi cả kinh, khổ nỗi lại không thể mở miệng, giương mắt nhìn chằm chằm vào nam nhân mới có mấy ngày đã già đi không ít.
Kiều Bác vừa nhìn đã hiểu ý tứ trong mắt hắn, lấp tức ngưng cười, mãi lúc sau mới khó khăn mà mở miệng: “Tứ gia, bây giờ bên ngoài đã….không còn như trước…”
“Lúc ngài xảy ra chuyện, đi phẫu thuật xong cũng dần chuyển biến tốt, bác sĩ nói chỉ sợ là sẽ không tỉnh lại…”