Kiều Tứ được làm cho đến cực thoải mái, kỹ xảo dùng miệng tuyệt vời khiến hắn không ngừng thở dốc, rên rỉ, vừa tiếp nhận vừa phối hợp mà hơi hơi vặn vẹo. Lúc khoái cảm mãnh liệt trào đến, không khỏi tùy ý khoát chân lên vai Đoạn Hành, tại trên giường ngửa mặt, khiến nam nhân càng thêm nóng bỏng mà ra sức hầu hạ.
Được khoang miệng ấm áp kia bao quanh, không bao lâu sau liền đạt đến cao trào, Kiều Tứ rất nhanh liền phóng ra, cảm giác mệt mỏi, ý thức rã rời, tựa như ngủ nhưng không phải ngủ mà dần mệt nhoài.
Đoạn Hành vẫn chưa đứng dậy, còn đang ở giữa hai chân hắn kiên trì mà nhiệt tình hôn môi, ngón tay tại nơi mẫn cảm nhất xoa nắn.
Kiều Tứ trong lúc nửa mơ nửa tỉnh muốn bảo cậu có thể trở về nghỉ ngơi, nhưng cảm giác được mơn trớn vuốt ve duy trì liên tục không hề dừng lại, khiến cho thoải mái mà bắt đầu rên rỉ, bất giác đem chân nới rộng ra, bị trêu đùa đến phiêu phiêu dục tiên.
Sau đó Kiều Tứ gặp một giấc mộng, mơ thấy Đoạn Hành ở trước mặt hắn cởi quần áo, cùng quần lót, thanh niên lõa thể ở trong mộng thoạt nhìn đường nét rất đẹp, diện mạo của thử ở giữa hai chân kia càng làm cho người ta tin tưởng đây là nằm mơ. Rồi sau đó Đoạn Hành cũng ở trên giường, ngồi xổm tại trong hai chân hắn, kéo nhấc hông của hắn lên.
Kiều Tứ mơ thấy chính mình bị thứ thô ngạnh nóng bỏng kia chọc vào, đó là một loại cảnh sắc kỳ dị, cảm giác co rút lại rất kinh người, thanh niên khí lực rất lớn, dễ dàng đem hắn ôm lấy, nâng mông của hắn mà thẳng tiến. Mỗi một lần cắm xuống đều rất rõ ràng, cảm giác được luật di chuyển tại trong chỗ sâu kia, thứ xâm phạm trong cơ thể hắn đang không ngừng nồng nhiệt mà va chạm hắn.
Cảnh trong mơ càng ngày càng khuếch trương, chân của hắn bị nhấc lên, thanh niên thay đổi tư thế nhập vào càng sâu, hai người giống như mãnh thú khi giao hợp, điên cuồng khoái cảm đến không tưởng.
Khi hầu hạ hắn, chức trách chính là làm hắn thoải mái. Cho dù không thể tránh mà nổi lên phản ứng sinh lý, thì cũng phải biết nhẫn, đây là điều tối thiểu, ngay cả người vừa mới vào làm cũng biết rõ.
Ai bảo cậu ta chẳng phân biệt được đối tượng, không biết nặng nhẹ mà phát tiết đi ra?
Từ lúc nào cậu ta lại có thể bò lên trên đầu hắn?
Đủ lông đủ cánh rồi, thì lại thành con thiêu thân. Muốn cho Đoạn Hành nhớ kỹ lần này thì phải giáo huấn, sau đó cậu ta mới không còn coi trời bằng vung nữa.
Khi Kiều Tứ trở lại phòng, Đoạn Hành vẫn còn quỳ, cũng không lên tiếng, nhưng giơ lên con mắt nhìn hắn, ánh mắt kia khiến cho Kiều Tứ rất không vui.
“Cậu biết chính mình sai chưa?”
Nam nhân cư nhiên lại lắc lắc đầu.
Kiều Tứ khuôn mặt trầm xuống, thanh âm cũng dần trở nên nặng nề: “Cậu lá gan cũng lớn.”
Đoạn Hành bị quất bằng roi từ đầu đến cuối đều chịu đựng không thốt ra tiếng. Nhưng dưới bầu không khí đầy áp lực đến lãnh khốc, cuối cùng cũng mở miệng: “Tứ gia, tôi sai rồi.”
Cậu tuy rằng cao to, dù sao cũng còn trẻ tuổi, trên mặt là che dấu không được, bởi vì bị trừng phạt mà biểu tình nhục nhã bội phần.
Kiều Tứ hơi gật đầu một cái, xoay người đi ra ngoài, được vài bước, thì dặn dò Kiều Bác ở bên cạnh: “Cậu dẫn cậu ta đi gặp bác sĩ. Chờ cậu ta ổn thỏa, thì an bài ít người cho cậu ta. Nam hay nữ đều được.”
Khi trở thành ngôi sao nổi tiếng rồi thì sinh hoạt cá nhân sẽ bị quan tâm quá mức, công việc lại được sắp xếp quá vẹn toàn, phải kìm nén trong một thời gian dài, khó tránh phải đè nén, mà bọn họ cũng có nhu cầu sinh lý, ham muốn cùng áp lực bị tích lũy trong một thời gian dài nên cũng cần phải được phát tiết.
Hắn dù sao cũng là sủng Đoạn Hành, hơn nữa luôn luôn thưởng phạt phân minh.
Đoạn Hành bây giờ không giống trước đây mà ân cần, nhưng Kiều Tứ vẫn không chấp nhận, bởi Đoạn Hành giờ là người được nuông chiều tán tụng, khó tránh khỏi có phần kiêu ngạo, phải chịu đựng hình phạt khi làm sai sẽ cảm thấy mất mặt, tự nhiên là khó chịu.
Qua vài ngày, cảm thấy đã bình thường trở lại, Kiều Tứ phái người đi đem Đoạn Hành tới. Người được phái đi nhưng lại tay không trở về, thông báo: “Ngũ gia mời Đoạn gia đi chơi bóng.”
Người hộ tống cầm theo dụng cụ đánh bóng, Kiều Tứ xuống xe, nhìn một chút hai nam nhân sóng vai mà đứng như thi như họa: “Chơi bóng mà sao không gọi tôi.”
Đoạn Hành cười nói: “Tôi nghĩ Tứ gia không thích…”
Kiều Triệt đột nhiên nở nụ cười: “Tôi nói với cậu ta. Trình độ của anh trong trò này, nên đừng bộc lộ điểm yếu.”
Y từ trước tới nay rất ít khi cùng Kiều Tứ nói chuyện, sau đó khuôn mặt lại chuyển sang Đoạn Hành: “Tôi không muốn đánh nữa, chúng ta đi thôi.”
Hắn hoang dâm vô độ, trong lòng nhưng là đã không còn hy vọng, trước kia “Yêu” đủ loại mặc dù tất cả đều là lừa hắn, hắn cho đến bây giờ cũng vẫn cự tuyệt thoát khỏi.
Cuối cùng Kiều Triệt tạm biệt trở về, Kiều tứ cũng coi như được nhìn đến thỏa nhãn.
Đưa Kiều Triệt ra ngoài, Kiều Tứ quay đầu lại nhìn Đoạn Hành, cuối cùng cảm thấy khóe mắt kia là tràn ngập xuân ý nhộn nhạo. Thực sự là ai đối với Kiều Triệt, sẽ không động tâm chứ? Cho dù Đoạn Hành ngoài miệng một câu “vâng”, một câu “Hiểu”, nhưng trong lòng nếu hiện lên dâm ý thì hắn cũng không có cách nào ngăn trở, nghĩ vậy hắn liền nghiến răng.
Yêu đơn phương khiến cho người mạnh nhất làm chuyện gì cũng không xong. Kiều Triệt đối với Đoạn Hành thực sự có hứng thú, đối với hắn là giả, nhưng đối với Đoạn Hành là thật, điều này khiến hắn không tiếp thu được.
Hắn không thấy Đoạn Hành có cái gì đặc biệt hay chỗ nào tốt, có lẽ là lớn lên anh tuấn tài năng, nhưng người anh tuấn tài năng trên đời này cũng không ít. Kiều Triệt là người lạnh lùng bạc tình, vì cái gì đối với Đoạn Hành lại gia tăng coi trọng như vậy, hắn không nghĩ ra, cũng vô pháp cam chịu.
Trở lại trong phòng, Kiều Tứ liền ra lệnh: “Đem quần áo cởi ra. Quỳ xuống.”
Đoạn Hành ngẩn người, nhưng lập tức tuân theo, cởi cúc áo ra, nhượng Kiều Tứ ngồi ở trên ghế, từ cao nhìn xuống chuyên chú nhìn kỹ bờ vai xích lõa, lưng cùng ngực.
Hắn thích cảm giác đem những nam hài kia bao bọc trong lòng rồi yêu thương, chứ không phải là đè lên một nam nhân so với hắn còn cao to hơn, ghé vào trên tấm lưng kia giống như đang được ngựa cõng. Loại này nhượng hắn không có chút nào bị kích thích.