Chương 4: Bốn phía đều là những nhánh cây xanh dây cuốn chằng chịt, vô số những con chim quái đản kết thành đàn bay qua đỉnh - Truyện Ảo Mộng Tru Yêu

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Ảo Mộng Tru Yêu: Chương 4: Bốn phía đều là những nhánh cây xanh dây cuốn chằng chịt, vô số những con chim quái đản kết thành đàn bay qua đỉnh
Danh sách chương
Ánh trăng sáng mờ ảo từ trong đám mây đen chiếu ra, chiếu lên một huyền y nam tử đang phi thân nhanh như chớp trên vách đá hiểm trở – Đại tướng quân Tiêu Vô Cấu uy chấn triều đại đương thời.

Buổi trưa hôm nay, hắn bỗng nhiên nhận được thư từ bồ câu đưa tin của ân sư lệnh cho hắn nửa đêm lên núi gặp mặt.

Toàn Hoa Thành cách Kim Việt Sơn hàng trăm dặm, hắn chạy gấp trên đường không dám chậm trễ, nào ngờ dọc đường từ đâu lại nhảy ra một tiểu thư đồng lằng nhằng lôi thôi nhưng võ công lại không hề kém. Hắn không muốn bị lỡ thời gian nên đành phải giả vờ chơi trò đánh cược với hắn, ai ngờ đâu kết quả mình lại còn phải ôm hắn chạy lên núi.

Hắn cúi xuống nhìn thiếu niên bình yên ngủ say trong lòng mình, không khỏi cười khổ lắc đầu. Mặc dù hắn đang ôm theo một người nhưng thân thể vẫn nhẹ như chim yến nhanh như chớp lao lên đỉnh núi.

Kim Việt Sơn nguy nga mênh mông hùng vĩ, rừng núi rậm rạp sâu thẳm, xa xa thỉnh thoảng có tiếng kêu của dã thú chim quá, từ trong màn đêm lọt vào bên tai nghe càng toát lên vẻ âm u tịch mịch đầy âm khí.

Bỗng nhiên, ánh trăng thảm đạm bị một bóng đen che lấy, bên tai nghe tiếng gió thổi phần phật, lá cây cuốn xung quanh chấn động không ngớt.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, thấy có vô số những con chim quái kết thành bầy bay qua đỉnh đầu, tạo nên những tiếng phần phật như cơn lốc.

- Hồ điệp?

Thẩm Hi Vi đang ở trong lòng Tiêu Vô Cấu chợt bật thốt lên tiếng kêu sợ hãi, hai mắt mở bừng ra sáng rực.

Tiêu Vô Cấu sửng sốt, lập tức cười nói:

- Ngươi còn chưa tỉnh ngủ à? Làm gì có hồ điệp lớn như vậy?

Lúc này Thẩm Hi Vi mới phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của người đàn ông này, liền vội vàng đánh vào đầu hắn, quát:

- Tên khốn kiếp, mau thả ta xuống!

Tiêu Vô Cấu hất nàng ra ngoài, cười nói:

- Thực sự là lòng tốt không được báo, ngủ no rồi lại trở mặt.

Thẩm Hi Vi lăng không một cái xoay người lại, nhanh nhẹn rơi xuống đất, không hề cãi lại, ngẩng đầu nhìn lũ chim quái bay đi xa từ lâu, nhíu mày nói:

- Kỳ lạ, rõ ràng nhìn giống hồ điệp mà!

Tiêu Vô Cấu một lòng muốn đi thật nhanh, liền bật người lướt xa mấy trượng, cười nói:

- Đừng quên màn đánh cược của chúng ta là chạy lên đỉnh núi, nếu ngươi không đi, cẩn thận bị dã thú ăn thịt đấy.

Thẩm Hi Vi bị Tiêu Vô Cấu nhắc nhở vội vàng phi thân đuổi theo. Dưới ánh trăng, chỉ thấy hai bóng người, một lớn một nhỏ, một cao một thấp chạy như bay lên Kim Việt Sơn.

Kim Việt Sơn dãy núi trùng điệp, sơn đạo bí ẩn quanh co. Tiêu Vô Cấu đã có kinh nghiệm đi lại thường xuyên, trong lòng đã thuộc lòng đường đi, Thẩm Hi Vi lại mới vào khu rừng này, dù dốc hết công lực cũng không theo kịp hắn, chỉ chốc lát đã rút xuống một khoảng cách, thấy sắp mất bóng dáng của Tiêu Vô Cấu, nàng không khỏi sốt ruột, trong hoảng loạn đã đi vào một khu rừng rậm, bốn phía dây cuốn chẳng chịt, không tìm ra được lối ra, ngay cả ánh trăng thưa thớt cũng bị tán cây um tùm rậm rạp trên dầu che mất.

Tiêu Vô Cấu chạy đi được một quãng, vừa quay đầu lại nhìn phía sau đã không còn bóng người. Hắn dừng lại gọi to:

- Tiểu huynh đệ.

Một lúc lâu vẫn không thấy có người trả lời, trong lòng biết là chắc chắn vị thiếu niên này bị lạc đường rồi.

Hắn ngửa đầu nhìn có thể mơ hồ thấy được miếu cổ Hải Vân, do dự một chút, rốt cuộc lộn người lại xuống núi.

Chẳng hiểu vì sao, tuy hắn và vị thiếu niên gầy yếu kia chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng không hiểu sao hắn lại rất có tình cảm với hắn. Vừa nghĩ đến việc hắn có thể gặp nạn trong rừng núi thâm u là trong lòng cảm thấy căng thẳng, lo lắng.

Thẩm Hi Vi bị cây leo chằng chịt che mất tầm nhìn không thấy đường đi đâu nữa, bốn phía khí lạnh dày đặc âm u, lạnh thấu xương. Nàng luôn luôn không sợ trời không sợ đất, nhưng lúc này bị bao vây trong khu rừng cây hoang vắng đen kịt thần bí quỷ dị không khỏi sởn hết cả gai ốc, hơn nữa vừa rồi nàng bị mắc mưa, quần áo chưa kịp khô nên liên tục hắt xì mấy cái.

Nàng xiết chặt vạt áo, đột nhiên lại tìm được chuỗi hạt ngọc chuông đồng, trong lòng khẽ động, lập tức đem dứt đứt chuỗi vòng dùng vạt áo bọc lấy, bắn một viên lên tán cây trên đỉnh đầu, ý đồ đánh gãy một cành cây để ánh trăng có thể xuyên qua được.

Ai ngờ nàng vừa bắn một viên chuông đồng ra liền làm kinh động hàng trăm con chim đang trú trên cây, đàn chim rào rào vỗ cánh bay đi, tiếng hót thê lương sắc bén nổi lên bốn phía, tụ tập thành những âm thanh to quái dị rõ ràng lảnh lót trong khu rừng sâu yên tĩnh.

Thẩm Hi Vi không nhìn thấy gì trong bóng tối, chỉ cảm thấy vô số bóng loang loáng bay lượn trên đỉnh đầu, những âm thanh rất lớn đập thẳng vào tai nàng đau nhức, ngay sau đó từ dưới bàn chân truyền đến những âm thanh suỵt suỵt, dường như có hàng ngàn hàng vạn độc xà đang trườn đến. Nàng hoảng hốt, nhảy dựng người lên, buông tay ra làm những hạt ngọc chuông đồng bắn tung tóe vang lên những tiếng giòn tan không dứt.

Nàng đang ở giữa không trung, bỗng nhiên thấy người cứng ngắc, một luồng khí tức lạnh lẽo từ lưng truyền tới, nàng chưa kịp phản ứng, hai tay đã bị một vật nào đó lạnh như băng cuốn lấy, nàng hét lên một tiếng rồi ngất xỉu.
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Núi rừng tối tăm um tùm, mây đen quỷ dị…
Chương 2: Trên cây hoa nở rạng ngời, dưới đất cánh hoa rơi đầy thành đống, hoa tuy đang nở rực nhưng lại sắp tàn
Chương 3: Sấm sét bất ngờ nổi lên…
Chương 4: Bốn phía đều là những nhánh cây xanh dây cuốn chằng chịt, vô số những con chim quái đản kết thành đàn bay qua đỉnh
Chương 5: Trong ánh lửa rừng rực, một luồng khí trống rỗng nổi lên, giống như kình phong gào thét xuyên qua khu rừng
Chương 6: Là ai? Lại có tiễn pháp bá đạo cương mạnh đến vậy?
Chương 7: Quả nhiên là chủ nào thì quân thế ấy, đều là kẻ tiểu nhân vô sỉ đê tiện
Chương 8: Vào năm đói nào nhiều nhiều năm trước, có một nữ tử gầy gò đã từng cướp viên kẹo đường trong tay hắn…
Chương 9: Vô số hồ điệp hình thành một thanh thế lớn bay thẳng lên trời, như đàn ong mật bay lượn trong khoảng không trước kh
Chương 10: Cô gái, hồ điệp, độc xà, con nhện, người mặc ào bào trắng, hắc y thiếu niên…
Chương 11: Hải vân tự, bộ kinh trần
Chương 12: Thiếu niên lạnh lùng này khi cười lên vô cùng thanh lệ uyển chuyển, giống như làn gió xuân ấm áp xua tan sự lạnh lẽo
Chương 13: Hình bóng mảnh mai kia bayvút nhanh như hồng nhạn…
Chương 14: Những tàn hoa đỏ rơi đầy trên mặt đất, không còn là những bông hoa nở rừng rực như đêm qua nữa
Chương 15: Đàm liên tịnh đế
Chương 16: Bốn phương tám hướng đều hình như tràn ngập nguy hiểm không lường trước được
Chương 17: Vài ngôi sao nhỏ trên bầu trời cao, như một đường chỉ trực tiếp hướng về nơi nào đó rộng lớn hơn, nhưng...
Chương 18: Tướng quân luôn uy vũ dũng mãnh không ngờ lại ăn nói ngang bướng như một đứa trẻ
Chương 19: Tượng thân rắn cánh điệp quái dị
Chương 20
Chương 21
Chương 22: Trái tim giống như đóa hoa sen, dù cố gắng giãy dụa thế nào cũng phí công, dù sao cũng chạy không thoát được số phận
Chương 23: Nếu Lãnh Quan Ngữ có gì bất trắc, ta sẽ tự tay giết chết Bộ Khinh Trần
Chương 24: Dù cho có một ngày nàng sẽ như chim hồng nhạn từ trong cuộc đời hắn vụt đến rồi lại vụt đi, hắn cũng...
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30