Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm - Truyện Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em: Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm
Danh sách chương
Màn đêm buông xuống Las Vegas, rải rác bên đường đèn ngũ sắc rực rỡ, đèn nê-ông tạo thành một bức ảnh phồn hoa thịnh vượng, lấp lánh phát sáng như cầu vồng rất đẹp, rất chói mắt.

Đường phố cực kì náo nhiệt, một chiếc Maybach dừng lại. Thiết kế màu đen dài cực kì sang trọng, cửa xe mở ra, bốn người đàn ông khôi ngô tuấn tú lần lượt bước ra, người đàn ông đi ở giữa mặc một bộ tây trang màu đen, có một đôi mắt lạnh buốt đủ để xoay chuyển cả thế giới, cánh môi mỏng mím chặt, lộ ra khí phách vô cùng cứng rắn.

Bọn họ chính là Đằng Cận Tư, Nông Dịch Tiêu, Nam Hoa Cẩn và Mạc Đông Lăng, bốn người vừa bước xuống xe đã thu hút vô số tiếng hét chói tai.

Nếu là thường ngày, Mạc tứ thiếu gia nhất định sẽ cười híp mắt và tặng những cái hôn gió cho những người phụ nữ nhiệt tình này, thuận tiện chọn một cơ thể nóng bỏng mây mưa một đêm, nhưng tối nay___

Anh thật không có tâm trạng.

Bởi vì anh lại thua cuộc!

Ngựa của anh cũng bị mang đến chợ đêm làm vật đấu giá!

Vì vậy giờ phút này tâm tình anh rất hổ thẹn với tổ tiên nhà mình, trong lòng thầm nguyền rủa lão tam tà ác, lại còn lão nhị lén lút đá anh một cú, ngựa của anh vốn không thua, kết quả không cẩn thận lại ngã chổng vó, đánh bay mất quả cầu.

Thù này không trả thề không làm quân tử! Lão nhị, đồ giặc già! Quá đáng cái tờ…rim!*

*Nguyên văn, ta để yên nhé

“Khụ. . . . Anh nói lão tứ này, đừng có ủ rũ cúi mặt như vậy, đợi lát nữa buổi đấu giá bắt đầu, anh sẽ giúp cậu để ý, tuyệt đối không để cậu rơi vào tay kẻ xấu đâu.” Nông Dịch Tiêu giở giọng chính nghĩa khoác móng vuốt lên bả vai anh.

“Lão giấy cút! Đây chính là cái chủ ý ngu ngốc của anh đấy!” Mạc Đông Lăng hầm hừ hất móng vuốt của anh ra, vẻ mặt vô cùng uất ức.

Nông Dịch Tiêu mất tự nhiên sờ sờ mũi, thật lòng mà nói anh rất cảm tạ việc tới chùa Pháp Nguyên cầu bình an, nếu không hôm nay người phải lên sàn đấu giá chính là anh, haizz. . . . Lão tứ yêu quý, anh thật sự sẽ giúp cậu, anh thầm nói trong lòng.

“Ừ, tối nay chợ đêm rất náo nhiệt đó, có đủ mọi loại người, gương mặt cực kì xinh đẹp như lão tứ nhà ta đây, các anh đoán xem, có được người ta cướp đoạt như điên không?” Đôi mắt Nam Hoa Cẩn long lanh, khóe miệng nở nụ cười như một đóa hoa anh túc, đẹp mê người.

“Lão tam cậu đúng là đồ hồ ly, lão giấy có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho cậu!” Vẻ mặt Mạc Đông Lăng như đưa đám lớn tiếng quát, xã hội bây giờ đồng tính luyến ái quá nhiều, đừng bán anh cho người ta mà~!

“Tốt lắm, nếu như quả thật có chuyện như vậy, anh sẽ giúp cậu.” Đằng Cận Tư đưa tay vỗ vỗ bả vai Mạc Đông Lăng, giọng nói rất chắc chắn, chỉ cần anh mở miệng thì chưa chuyện gì là không làm được.

Nói thật, anh rất may mắn khi quen biết được ba người này, thổi vào cuộc sống tẻ nhạt lạnh lẽo của anh một luồng sinh khí mới, mỗi lần nghe ba người bọn họ cãi vã, những nỗi bực tức trong lòng đều tan thành mây khói, tình anh em hơn mười năm còn hơn cả người thân của anh.

Nhìn lão nhị và lão tam cùng nhau ức hiếp lão tứ, khó tránh khỏi có chút không đành lòng, mặc dù lão tứ là đại thiếu gia cao quý, tính tình thẳng thắn, mà lại bị lôi ra làm vật hi sinh, rất là bất hạnh!

“Đại ca, chỉ có anh là tốt nhất.” Mạc Đông Lăng mím môi ra vẻ tội nghiệp nói, bộ dạng xót xa kia thật khiến người ta đau lòng!

Trong đầu Đằng Cận Tư bất ngờ hiện ra bóng dáng của cô bé đó, nếu như cô ấy cũng nũng nịu nói như vậy với anh, thì dáng vẻ sẽ ra sao nhỉ?
...
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Anh à, xin anh cho tôi một đêm được không?
Chương 2: Nam Cung thần dãn cô đi tắm rửa sạch sẽ
Chương 3: Cởi hết đồ ra biểu diễn
Chương 4: Con mẹ nó!cô thử khóc một lân nữa xem
Chương 5: Thế nào? có vừa lòng chưa?
Chương 6: Hình như cô sắp chết rồi?
Chương 7: Đau thương cũng nhớ lại
Chương 8: Đằng thiếu nói, cô có thể điền vào đây bao nhiêu tùy thích
Chương 9: Chân chân em lấy 60 vạn này ở đâu ra?
Chương 10: Anh...lại đánh cô
Chương 11: Gặp lại
Chương 12: Gặp thoáng qua
Chương 13: Gặp sai đồi tượng
Chương 14: Có lương tâm hay không?
Chương 15: Lập tức, lập tức đưa cô đến phòng 5818 cho tôi!
Chương 16: Bị lừa
Chương 17: Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi muốn...... gặp cô
Chương 18: Đằng tiên sinh, tôi không phải gái bán dâm
Chương 19: Kêu lên, tôi thích nghe
Chương 20: Con mồi trốn không thoát đâu
Chương 21: Muốn chơi, vậy đánh lớn một chút
Chương 22: Không tệ, đủ kích thích
Chương 23: Coi trọng cô bé kia
Chương 24: Tốt nhất đừng bao giờ gặp lại
Chương 25: Anh...cảm ơn anh
Chương 26: Cổ độc dịu dàng
Chương 27: Nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp lụa mỏng
Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm
Chương 29: Người phụ nữ của anh ai dám động vào!
Chương 30: Đơn phương