Chương 34: Tôi không cần anh - Truyện Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em: Chương 34: Tôi không cần anh
Danh sách chương
Editor: Overdose

“Không? Em không có tư cách nói không.” Đầu ngón tay lạnh như băng của Đằng Cận Tư nhẹ nhàng lướt qua gương mặt mịn màng của cô, trông giống như đang vuốt ve một món hàng, ánh mắt hung ác nham hiểm khiến lòng người rét lạnh.

Giờ phút này Lương Chân Chân giống như một con nai đang hoảng sợ, tròng mắt đen y hệt như xoáy nước, bộ dạng cắn môi run run vừa nhìn đã thấy thương, khiến người khác không đành lòng ức hiếp.

Nhưng Đằng Cận Tư lại cứ thích ức hiếp cô, ngón tay anh trượt xuống cánh môi mềm mại của cô, chọc cho cô càng run rẩy dữ dội hơn, cô nức nở vùng vẫy giãy chết lần cuối cùng. “Tôi. . . . . Tôi không muốn làm người của anh.”

Cô chỉ muốn một cuộc sống đơn giản, loại đàn ông nguy hiểm bá đạo này cô trêu chọc không nổi, chỉ muốn tránh đi thật xa.

“Nâng tấm ngăn cách lên.” Giọng nói Đằng Cận Tư ẩn chứa sự tức giận nhàn nhạt.

Nam Cung Thần đang lái xe lập tức hiểu được ý của ông chủ, ngón trỏ ấn xuống một nút, giữa xe nâng lên một tấm kính mờ che chắn, vừa cách hình lại cách âm, quả nhiên là xe cao cấp, thiết bị rất đầy đủ.

Khụ. . . . . Khụ. . . . . Thật ra anh cũng mong đợi xảy ra điều gì đó! Trước đây ông chủ chưa bao giờ “động xe”, có lẽ hôm nay chuẩn bị muốn ăn mặn rồi, chương trình được truyền hình trực tiếp thế kia mà, đáng tiếc anh ăn no nên không có phúc được xem, aizzz. . . . . Thật đáng tiếc!

Lương Chân Chân cảm giác mình giống như một con dê con đợi bị làm thịt, căn bản không có đường lui nào rồi, chỉ đành cố nén nỗi sợ hãi trong lòng tiếp tục nói: “Người. . . . . Người như ông chủ lớn đây, chắc chắn bên cạnh không thiếu phụ nữ, anh đi tìm người khác không được sao? Tôi. . . . . Tôi chỉ là một nữ sinh rất bình thường, gương mặt không xinh đẹp, vóc người cũng tệ, anh. . . . .”

Lời còn chưa nói xong liền bị Đằng Cận Tư kéo lại trước ngực anh, cơ hồ hai người đang dán chặt vào nhau, hơi thở phà vào mặt đối phương, cảm giác ngưa ngứa, hơi tê dại.

“Tôi, lặp, lại, một, lần, nữa, tôi, chỉ, muốn, em!” Giọng nói lạnh như băng mà ngang ngược khiến tâm hồn người ta rét buốt.

Lương Chân Chân kinh ngạc thầm nghĩ: người đàn ông này nhất định là bị trúng tà! Tại sao lại chăm chú nhìn mình không tha? Rõ ràng trên đời này những người phụ nữ xinh đẹp hơn cô nhiều không đếm xuể, là do mắt của anh ta có vấn đề hay tại mình quá xui xẻo?

Sau này cô mới hiểu rõ chân tướng, bừng tỉnh hiểu ra: đúng là mình quá xui xẻo! Đêm đó ôm chân ai không ôm, còn cố tình ôm chân anh ta, cả đời nhất định dây dưa không dứt.

“Tôi không muốn anh!” Lương Chân Chân căng thẳng đến độ muốn rơi nước mắt, có thể cho cô nói một câu công bằng hay không!

Đằng Cận Tư nổi giận, nâng cằm cô hung hăng hôn lên, cô bé đang chết! Luôn làm trái lời anh, không dạy dỗ cô có mấy ngày mà đã muốn tạo phản rồi!

“Ưm. . . . .” Lương Chân Chân vùng vẫy kịch liệt, hai tay đánh đấm loạn xạ muốn phản kháng, nhưng quả đấm nhỏ đó đối với Đằng Cận Tư luyện võ từ bé mà nói, chính là mèo con gãi ngứa, ngược lại còn có chút đùa giỡn mập mờ.

Anh gặm mút mãnh liệt chiếm đoạt, khiến cô cảm giác như mình sắp mất đi hơi thở, vừa định há miệng hít thở lại bị đầu lưỡi người nào đó tiến quân thần tốc, đánh mất một mảnh lãnh thổ cuối cùng.

“Oa. . . .”

Quả nhiên cô ngọt ngào như anh nghĩ, cứ thế làm người ta mê mẩn, trong người Đằng Cận Tư có một sự gấp gáp không thể đợi được nữa, bàn tay dần trượt vào bên trong áo len mỏng manh của cô.
...
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Anh à, xin anh cho tôi một đêm được không?
Chương 2: Nam Cung thần dãn cô đi tắm rửa sạch sẽ
Chương 3: Cởi hết đồ ra biểu diễn
Chương 4: Con mẹ nó!cô thử khóc một lân nữa xem
Chương 5: Thế nào? có vừa lòng chưa?
Chương 6: Hình như cô sắp chết rồi?
Chương 7: Đau thương cũng nhớ lại
Chương 8: Đằng thiếu nói, cô có thể điền vào đây bao nhiêu tùy thích
Chương 9: Chân chân em lấy 60 vạn này ở đâu ra?
Chương 10: Anh...lại đánh cô
Chương 11: Gặp lại
Chương 12: Gặp thoáng qua
Chương 13: Gặp sai đồi tượng
Chương 14: Có lương tâm hay không?
Chương 15: Lập tức, lập tức đưa cô đến phòng 5818 cho tôi!
Chương 16: Bị lừa
Chương 17: Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi muốn...... gặp cô
Chương 18: Đằng tiên sinh, tôi không phải gái bán dâm
Chương 19: Kêu lên, tôi thích nghe
Chương 20: Con mồi trốn không thoát đâu
Chương 21: Muốn chơi, vậy đánh lớn một chút
Chương 22: Không tệ, đủ kích thích
Chương 23: Coi trọng cô bé kia
Chương 24: Tốt nhất đừng bao giờ gặp lại
Chương 25: Anh...cảm ơn anh
Chương 26: Cổ độc dịu dàng
Chương 27: Nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp lụa mỏng
Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm
Chương 29: Người phụ nữ của anh ai dám động vào!
Chương 30: Đơn phương