Chương 38: Hoa đã có chủ - Truyện Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em: Chương 38: Hoa đã có chủ
Danh sách chương
Editor: Overdose

Trong đầu Lương Chân Chân còn đang suy nghĩ câu nói “Không phải cô ấy là người phụ nữ đã phá tấm thân trong trắng của A Tư đó chứ?” Trong lòng cô dâng lên một hồi ớn lạnh đến buồn nôn, làm sao có thể! Nhất định là mình nghe nhầm! Cái loại đàn ông ác ma đó tuyệt đối chính là ngựa đực trong truyền thuyết, thân còn trong trắng ư, buồn nôn. . . . . . Ác ma dai như đỉa!

Chợt nghe thấy câu nói của người đàn ông tuấn tú trước mặt: “Nai nhỏ, cô thật đáng yêu.”

Trong lòng cô chợt hồi hộp một phen, cảnh giác trừng mắt nhìn anh một cái, phát hiện ra anh ta là con lai, trán cao đầy đặn, đôi mắt màu xanh thẫm, sống mũi cao thẳng, ngũ quan hoàn mỹ tinh tế, thật là một soái ca ngoại quốc đẹp trai.

Đến khi người ta xoay người đi, cô còn chưa lấy lại tinh thần.

“Lương tiểu thư, đi thôi?” Mặt của Nam Cung Thần chợt phóng đại trước mặt Lương Chân Chân, khiến cô sợ đến nỗi thiếu chút nữa đụng đầu vào cửa xe, không khỏi cáu giận liếc mắt trừng anh một cái.

Nam Cung Thần tỏ vẻ vô tội sờ mũi, thong thả nói: “Công nhận dung mạo bác sĩ Quan rất đẹp trai, nhưng cô đã là người của ông chủ, nếu để ông chủ phát hiện ra cô say đắm nhìn chằm chằm bác sĩ Quan thì, khụ. . . . .khụ. . . . .”

“Tôi say đắm nhìn chằm chằm chằm anh ta lúc nào! Anh đừng nói bậy!” Lương Chân Chân thờ phì phò phồng hai má, người này thật đáng ghét! Vu oan hãm hại cô, vừa nãy cô chỉ hiếu kì nhìn kĩ hơn một chút thôi mà.

“Này, đi vào thôi.” Nam Cung Thần cảm thấy cô càng ngày càng thú vị.

Quả nhiên có một số việc không thể trốn tránh được, trong lòng Lương Chân Chân hiểu rõ ý định muốn bỏ trốn của mình nhất định là không thể được, cô sớm đã biết nơi này hẻo lánh vắng vẻ, hơn nữa bên cạnh còn có tên ôn dịch canh giữ!

Chỉ đành bất đắc dĩ bước xuống xe, cúi đầu ủ rũ đi theo sau Nam Cung Thần, không biết cái gì đang đợi mình ở phía trước.

******

Trong phòng khách.

“Chết tiệt! Nhẹ một chút!” Một tên con trai khổ sở gầm hét lên.

“Nhất định lúc này sẽ hơi khó chịu, nhịn tí đi, xong ngay đây.” Một người đàn ông khác “dịu dàng” an ủi.

“Cậu cố ý làm khó ông chủ phải không? Nhanh lên chút đi!” Một tên con trai ngửa cổ hít một hơi thật sâu, vẻ mặt rất muốn phát điên.

“Tôi đã làm nhanh lắm rồi, nhanh hơn nữa cậu chịu được à?” Lại âm thanh than thở của một người đàn ông khác.

. . . . . . .

Hai người đàn ông này chính là Đằng Cận Tư và Quan Hạo Lê, chẳng trách hai người họ nói chuyện lại mập mờ như vậy, chỉ vì cảnh tượng làm người ta mộng tưởng. Quan Hạo Lê nghiêm mặt cầm dụng cụ dùng cao dược dốc sức chữa trị cho cái “chân” của bạn tốt, đúng lúc đang cúi đầu xuống.

Anh là bác sĩ làm việc rất nghiêm túc, một khi đã bắt tay vào làm là hoàn toàn nhập tâm vào công việc, sẽ không tùy tiện nói giỡn, lại càng không chủ quan chơi đùa.

“Nghiêm trọng lắm sao?” Đằng Cận Tư nhíu mày chặt chân mày nhìn cậu bạn thân, không khỏi lên tiếng hỏi, giọng nói yếu đuối hơn bình thường gấp mấy lần.

“Một cú đá này rất rõ ràng chính là muốn cướp đi tính phúc nửa đời sau của cậu! Không nhìn ra con nai nhỏ kia cũng rất ghê gớm đấy nhỉ?” Quan Hạo Lê thở dài nói.

“Nói chuyện chính!” Tròng mắt Đằng Cận Tư nguy hiểm nheo lại.

“Ừ, cậu cũng biết, thứ đồ chơi kia là yếu ớt nhất trên cơ thể đàn ông, không chịu được cú đạp cật lực đó đâu, rất rõ ràng, nó bị tấn công, cho nên co lại không muốn ngẩng đầu lên nữa.” Giọng của Quan Hạo Lê không giống như đang nói đùa.

“Trọng điểm!” Một tên con trai thiếu chút nữa tức giận đến nộ hỏa công tâm* rồi, anh muốn biết kết quả!

*tức giận phẫn nộ đến mức hôn mê.
...
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Anh à, xin anh cho tôi một đêm được không?
Chương 2: Nam Cung thần dãn cô đi tắm rửa sạch sẽ
Chương 3: Cởi hết đồ ra biểu diễn
Chương 4: Con mẹ nó!cô thử khóc một lân nữa xem
Chương 5: Thế nào? có vừa lòng chưa?
Chương 6: Hình như cô sắp chết rồi?
Chương 7: Đau thương cũng nhớ lại
Chương 8: Đằng thiếu nói, cô có thể điền vào đây bao nhiêu tùy thích
Chương 9: Chân chân em lấy 60 vạn này ở đâu ra?
Chương 10: Anh...lại đánh cô
Chương 11: Gặp lại
Chương 12: Gặp thoáng qua
Chương 13: Gặp sai đồi tượng
Chương 14: Có lương tâm hay không?
Chương 15: Lập tức, lập tức đưa cô đến phòng 5818 cho tôi!
Chương 16: Bị lừa
Chương 17: Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi muốn...... gặp cô
Chương 18: Đằng tiên sinh, tôi không phải gái bán dâm
Chương 19: Kêu lên, tôi thích nghe
Chương 20: Con mồi trốn không thoát đâu
Chương 21: Muốn chơi, vậy đánh lớn một chút
Chương 22: Không tệ, đủ kích thích
Chương 23: Coi trọng cô bé kia
Chương 24: Tốt nhất đừng bao giờ gặp lại
Chương 25: Anh...cảm ơn anh
Chương 26: Cổ độc dịu dàng
Chương 27: Nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp lụa mỏng
Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm
Chương 29: Người phụ nữ của anh ai dám động vào!
Chương 30: Đơn phương