Chương 48: Tôi thuê em - Truyện Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em: Chương 48: Tôi thuê em
Danh sách chương
Editor : ChiMy

Lương Chân Chân bị câu "Tôi sẽ thương em" hù dọa đến lưng đổ đầy mồ hôi lạnh, ánh mắt của anh quá mức khiếp người, khiến cả người cô tự dưng nổi da gà lên.

"Vậy tôi có thể đi được rồi sao?" Cô nhỏ giọng hỏi.

"Sau khi tan học tới đây chờ tôi." Đằng Cận Tư lạnh nhạt mở miệng, dường như đang nói một chuyện rất bình thường.

"Cái gì?" Lương Chân Chân kinh ngạc há mồm.

Đằng Cận Tư lạnh lùng liếc cô một cái, hết sức khí thế, "Lời của tôi nói, em không nghe rõ sao?"

"Nhưng sau khi tan học tôi còn phải đi làm ở nhà hàng Tây." Lương Chân Chân nhỏ giọng kháng nghị nói, cô cũng không phải là tiểu thư có gia thế hiển hách, cả ngày không cần quan tâm đến chuyện vụn vặt trong cuộc sống, suốt ngày đi chơi với các công tử thiếu gia nhà giàu.

"Đi làm ở nhà hàng Tây?" Hiển nhiên Đằng Cận Tư không ngờ tới cô còn làm việc này, từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, đương nhiên anh không thể hiểu.

Lương Chân Chân gật đầu một cái, trong lòng chờ mong tên xấu xa này không làm khó cô.

"Bao nhiêu tiền một tháng?"

"Hả? Một ngàn." Lương Chân Chân lập tức trả lời.

Đằng Cận Tư nhíu chặt mày, một ngàn? Ít như vậy!

"Về sau khỏi đi làm nữa, tôi thuê em, một tháng mười ngàn, nếu như em biểu hiện tốt, sẽ tăng gấp đôi."

Cái gì! Anh thuê cô làm gì? Ấm giường? Cô không thèm!

"Tôi bỏ sức lao động của mình ra kiếm tiền, cho dù ít hơn nữa, tôi cũng bằng lòng." Sắc mặt Lương Chân Chân trắng bệch cãi lại, tên ác ma này đúng là đồ đầu heo, theo chủ nghĩa sô-vanh (*)!

(*): Chủ nghĩa sô-vanh: niềm tin vô lý và hung hăng cho rằng đất nước mình là hơn các nước khác

"À, vậy sau này em liền toàn quyền phụ trách sinh hoạt cá nhân của tôi, từ trong ra ngoài, nếu như có sai sót, tôi sẽ ——phạt em." Ngón tay lạnh như băng của Đằng Cận Tư chậm rãi lướt qua đôi môi khẽ run của Lương Chân Chân, tâm trạng rất tốt.

Dứt lời, lập tức xoay người rời đi, buổi chiều anh phải đến công ty một chuyến.

"Tôi. . . . . ." Lương Chân Chân đứng ở sau lưng anh há miệng, phát hiện nói gì cũng chỉ là phí công, sắc mặt tái nhợt không có chút máu.

"Mèo hoang nhỏ, chớ làm trái ý tôi, sau khi tan học tôi sẽ kêu xe đến đón em ."

"Xe anh kêu đến có thể đậu xa trường tôi một chút không, tôi. . . . . . Tôi không muốn bị các bạn học nhìn thấy." Lương Chân Chân cắn chặt môi, cô phải giữ lại một chút danh dự của mình.

Đằng Cận Tư nheo mắt lại, nhìn chằm chằm cô hai giây, "Được."

Lương Chân Chân thả lỏng, cô rất lo lắng tên xấu xa này không đồng ý, dù sao anh ta cũng luôn lấy việc hành hạ mình làm niềm vui.

*****

Buổi chiều khi đi học, Lương Chân Chân còn đang suy nghĩ nên nói gì với bạn học về chuyện sau này cô không ở kí túc xá nữa, mặc dù nhà cô ở trong thành phố, nhưng vẫn cách trường học rất xa, đôi khi có tiết buổi sáng cũng khó đến kịp, hơn nữa đại học đều yêu cầu nội trú, cô không muốn trở nên đặc biệt.

Nhưng hôm nay, cô bị buộc kí vào hiệp ước bất bình đẳng, suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra lí do hợp lí, tuy ngồi trên lớp học nhưng không hề nghe giảng.

Xui xẻo hơn là bị cô giáo kêu tên.

"Bạn học Lương Chân Chân, em đứng lên lặp lại nội dung chính tôi vừa giảng?" Cô giáo hơn bốn mươi tuổi mang mắt kính gọng đen nói.

O(╯□╰)o

Đầu cô trống rỗng, căn bản không có nghe cô giáo vừa nói gì.

"Tôi. . . . . ." Lương Chân Chân ấp úng nửa ngày cũng không trả lời được.
...
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Anh à, xin anh cho tôi một đêm được không?
Chương 2: Nam Cung thần dãn cô đi tắm rửa sạch sẽ
Chương 3: Cởi hết đồ ra biểu diễn
Chương 4: Con mẹ nó!cô thử khóc một lân nữa xem
Chương 5: Thế nào? có vừa lòng chưa?
Chương 6: Hình như cô sắp chết rồi?
Chương 7: Đau thương cũng nhớ lại
Chương 8: Đằng thiếu nói, cô có thể điền vào đây bao nhiêu tùy thích
Chương 9: Chân chân em lấy 60 vạn này ở đâu ra?
Chương 10: Anh...lại đánh cô
Chương 11: Gặp lại
Chương 12: Gặp thoáng qua
Chương 13: Gặp sai đồi tượng
Chương 14: Có lương tâm hay không?
Chương 15: Lập tức, lập tức đưa cô đến phòng 5818 cho tôi!
Chương 16: Bị lừa
Chương 17: Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi muốn...... gặp cô
Chương 18: Đằng tiên sinh, tôi không phải gái bán dâm
Chương 19: Kêu lên, tôi thích nghe
Chương 20: Con mồi trốn không thoát đâu
Chương 21: Muốn chơi, vậy đánh lớn một chút
Chương 22: Không tệ, đủ kích thích
Chương 23: Coi trọng cô bé kia
Chương 24: Tốt nhất đừng bao giờ gặp lại
Chương 25: Anh...cảm ơn anh
Chương 26: Cổ độc dịu dàng
Chương 27: Nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp lụa mỏng
Chương 28: Đấu giá ở chợ đêm
Chương 29: Người phụ nữ của anh ai dám động vào!
Chương 30: Đơn phương