Chương 2: Từ giờ đến chết cũng nhớ anh mới là tổng giám đốc - Truyện Có Ai Yêu Em Như Anh

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Có Ai Yêu Em Như Anh: Chương 2: Từ giờ đến chết cũng nhớ anh mới là tổng giám đốc
Danh sách chương
Thảo Nguyên nằm gục trên mặt bàn. Thảm rồi! Số cô thực sự là thảm rồi. Cô sẽ trở thành trò cười cho toàn công ty, Chi nhánh 1 cũng sẽ làm trò cười cho toàn công ty.Trước mặt cô là màn hình vi tính đang mở một cái email được gửi từ chiều thứ sáu tuần trước, trong đó, trưởng phòng nhân sự đã nhấn mạnh:

“Toàn thể nhân viên Chi nhánh 1 công ty Thành Tín chú ý:

Sáng thứ hai, Tổng giám đốc Nguyễn Thế Phong cùng bốn nhân sự cấp cao của Tổng công ty sẽ đến thăm và họp cùng với toàn bộ nhân viên chi nhánh. Lưu ý, tất cả mọi người phải có mặt đúng giờ để đón tiếp đoàn khách quý. Không cho phép ai đi trễ, nghỉ hay bất cứ một trường hợp nào khác trừ khi có xét duyệt của Giám đốc Chi nhánh. Những ai không thực hiện: cắt thưởng Quý III.

Đính kèm là chương trình đón tiếp và một số lưu ý.

Ký tên:

Phan Ngọc Linh”

Thực quá đáng! Cái báo cáo số lượng hàng xuất cuối tuần khiến cho cô tối tăm mặt mũi, email cũng không kịp kiểm tra, làm sao mà biết có vụ đón tiếp long trọng này cơ chứ. Oan ức cho con lắm mà bụt ơi. Thảo Nguyên mờ mịt nước mắt nhìn vào màn hình vi tính, hận không thể gặm luôn nó vào bụng được. Chiếc màn hình vi tính LG 17 inches văn phòng mới thay cho cô ra sức thanh minh trước đôi mắt xinh đẹp lúc này đang đờ đẫn: “Ối chị ơi. Em vô tội mà. Có trách thì trách cái người gửi email cho chị ấy. À không, nên trách cái vị tổng giám đốc mới nhậm chức kia kìa. Ngồi trên ấy không biết một nhân viên như chị phải cắm mặt cắm mũi vào làm việc, lại còn bắt tiếp đón long trọng nữa chứ. Em quả thực là vô tội!”

Sau một thời gian dài dằng dặc như nửa thế kỉ, đám người trong phòng họp rốt cục cũng xong việc, lục tục trở về chỗ ngồi. Nhân viên cùng phòng với Thảo Nguyên vừa ngồi phịch xuống ghế, đã đồng thanh như một quay sang an ủi. Người trong văn phòng với nhau, thấy đồng nghiệp gặp sự cố, dường như ai cũng muốn tỏ rõ tinh thần tương thân tương ái. Mà quan trọng nhất là cái người gặp xui xẻo kia chẳng phải ta, vì thế càng phải ra sức mà an ủi. Nguyên từ lúc chết đứng trước phòng họp, sau đó được sếp Thái cứu cánh bằng cách phẩy tay, tỏ ý xin mời ra ngoài, một lần nữa gậm nhấm lại tâm trạng hoảng loạn. Tất cả cũng nhờ bè lũ đồng bọn phòng kinh doanh. Ai đời an ủi gì mà họ toàn nói:

“Nguyên ơi, tội em quá! Chị thấy Linh bà bà đang tức xì bột ớt ra đằng mũi rồi đấy. Em liệu mà giữ thân nhé!”

“Còn may chán đấy cậu ạ. Ừ thì sếp tổng, nhưng dù sao cũng là người trong nhà. Nếu mà là họp với khách hàng của công ty thì mới đáng lo cơ.”

“Có khi em lại gây ấn tượng với tổng công ty. Trên tổng muốn mời em lên trên đó làm thì Chi nhánh 1 cứ gọi là khóc ròng.”

Bla bla…

Nguyên cười mà mặt mếu xệch.

Đinh! Đinh! Màn hình thông báo email vừa đến. Ngực Nguyên cũng đập đánh “bùm” một cái. Cô nhủ thầm “Có gì phải sợ chứ!”, rồi can đảm click vào hộp thư đến. Thư gửi từ địa chỉ của Ms. Linh trưởng phòng nhân sự. Cực kỳ ngắn gọn:

“Thảo Nguyên,

năm phút nữa cô lên phòng họp với tôi ngay!”

Nhìn Nguyên ảo não lê bước lên đoạn đầu đài, đám nhân viên lè lưỡi lắc đầu. Vụ lần này bà Linh ấy không nghiền cho nát vụn thì cũng thương tật đầy người. Vị nữ trưởng phòng nhân sự này dù mới 30 tuổi nhưng năng lực mắng người và trách phạt không nương tay thì đã khét tiếng khắp vùng rồi. Chỉ sợ trăm năm sau, nếu Thành Tín mà còn tồn tại thì e rằng tên của bà chằn này vẫn còn được đám cháu chắt chút chít nhắc đến mãi thôi.

Cũng vì bởi tâm thần bất ổn, nên khi Thảo Nguyên bước vào thang máy, cô không hề để ý rằng thang máy đang đi xuống, trong khi phòng họp thì lại ở tầng trên. Mà xui xẻo hơn nữa, khi cửa thang máy mở ra, năm vị nhân sự cấp cao trên tổng, cùng với giám đốc Thái đang đứng sẵn ở trong ấy. Thấy cô bước vào, tất cả đồng loạt ngẩng lên nhìn. Sếp trực tiếp của cô nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, cô chỉ còn biết cười đáp lại. Sau đó, hướng đến người đàn ông lớn tuổi đạo mạo, cúi gập đầu xuống chào:

- Xin chào tổng giám đốc ạ!

Im lặng.

Thang máy mà sao lạnh toát như dát bằng băng ở Bắc Cực thế này?

Sửng sốt.

Mắt ai sao cũng trợn lồi lên thế này?

Vỡ òa.

Người đàn ông lớn tuổi đạo mạo là tổng giám đốc kia, sao lại nói như thế này:

- Cô nhầm rồi. Tôi không phải là Tổng giám đốc. Đây mới là người cô cần chào.

Ông ta chỉ sang người bên cạnh. Chính là cái gã trẻ tuổi đã cười cô hồi nãy. À quên, không nên dùng từ “gã” để gọi cho sếp tổng. Thảo Nguyên ơi là Thảo Nguyên… Ngày hôm nay mày bị làm sao mà lại gây thêm tai họa thế này hả giời. Mà cũng tại anh ta trẻ như thế cơ. Dáng người lại cao ráo, ít nhất cũng phải một mét tám đổ lên. Hàng họ thế này, cô nghĩ chỉ có thể là trợ lý mà thôi.

Thế Phong nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái đỏ tưng bừng như mặt trời trước mắt, không hiểu sao lại cảm thấy cực kỳ thú vị. Vốn anh nghĩ Chi nhánh 1 cũng tiếp đón hình thức và long trọng một cách nhạt nhẽo như những chi nhánh khác, ai ngờ lại có “màn chào hỏi” độc đáo như thế này.

- A, tôi nhầm ạ. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi ạ. – Nguyên gập đầu như giã tỏi.

- Cô tên gì? – Một giọng nói trầm ấm thánh thót “ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” phát ra.

Tên? Không phải là hỏi tên để gửi yêu cầu cho thôi việc đấy chứ?

- Dạ, Đặng Thảo Nguyên!

- Bộ phận nào?

- Phòng kinh doanh ạ!

- Tôi là Thế Phong, Tổng giám đốc mới được bổ nhiệm của Thành Tín. Mong lần sau, cô sẽ không nhầm lẫn nữa.

- A… Dạ!

Đinh đoong…

Thang máy đã tới tầng trệt rồi. Theo phép tắc, Nguyên đi cùng với giám đốc Chi nhánh tiễn chân đoàn khách quý. Tiễn ra đến tận ô tô. Lại còn phải đứng nhìn theo, tươi cười vẫy tay ra chiều quyến luyến. Chiếc xe con vừa khuất khỏi tầm mắt, Ngọc Thái nhìn cô lắc đầu:

- Phong độ thường ngày em cất ở nhà rồi à?

- Em… xin lỗi!

Rốt cuộc hôm đó, cô không những bị ù tai vì nghe trách phạt, mà còn bị bắt ôm một đống tài liệu về lịch sử, nhân sự và văn hóa công ty để ôn luyện lại.

DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cho con xin một cái lỗ nẻ!!!
Chương 2: Từ giờ đến chết cũng nhớ anh mới là tổng giám đốc
Chương 3: Gái kinh doanh có khác nào gái bar?
Chương 4: Xe trị giá gần bốn tỉ đồng ngồi lên có gì khác xe thường?
Chương 5: Tất cả đều động, duy chỉ có khuôn mặt của cô ấy là tĩnh lặng như hồ nước mùa thu dưới ánh trăng
Chương 6: Lần đầu tiên cô ước gì mình có họ hàng với nữ hoàng dancesport Khánh Thi
Chương 7: Lớp học miễn phí với một thiên tài nhảy dancesport
Chương 8: Sau miếng mồi ngon là một con cá chết
Chương 9: Vừa ngồi vào trong xe, Nguyên đã ngã người nằm hẳn xuống ghế, đầu gối vào đùi Phong
Chương 10: Nguyên cứ mơ hồ nghĩ nếu như là trong phim, tình huống như của cô thường nảy sinh nhiều lãng mạn cho
Chương 11: Điềm gở từ một chiếc bánh mì ăn dở
Chương 12: Buổi hẹn gặp đầu tiên
Chương 13: Thế mới biết, tình huống này mình anh tự nghĩ ra, cũng tự mình thực hiện. Người ta đâu chề cố ý thả
Chương 14: Âm thầm khảo sát hay là lén lút chuyền thư trong giờ đào tạo đây?
Chương 15: Nếu làm bạn gái anh có được anh pha cà phê cho uống hằng ngày không?
Chương 16: Xem khỉ xem hươu nai thôi, là cũng vui lắm rồi! Thật đấy! Cô thấy chỉ cần như vậy, là cũng đủ vui lắ
Chương 17: Làm người yêu anh thì phải cho anh hôn!
Chương 18: Làm bạn gái của Tổng giám đốc có gì khác?
Chương 19: Trường Giang là người yêu của cô. Như Thủy lại là bạn của cô. Vậy thử hỏi cô nên tỏ thái độ như thế
Chương 20: Nào xin mời quý cô chuẩn bị nhảy cùng tôi!
Chương 21: Phải điệu cổ con thỏ về gần hang mới là thượng sách!
Chương 22: Anh chỉ còn biết vẽ em để đong thêm nhớ nhung
Chương 23: Thời gian trôi qua, con người có bao giờ làm lại quá khứ được đâu?
Chương 24: Tự nhiên, lũ con gái chưa chồng của Chi nhánh 1 ai cũng “xí xớn” hết cả lên
Chương 25: Hóa ra cô đã có người yêu?
Chương 26: Cái tin Đặng Thảo Nguyên, hoa khôi Chi nhánh 1, nhân viên phòng kinh doanh “tung chiêu” quyến rũ Giá
Chương 27: Em có đồng ý chuyển công tác lên tổng công ty không?
Chương 28: Hai người họ chạm mặt nhau, không biết là sẽ phát sinh chuyện gì đây?
Chương 29: Có yên không anh phát vào mông cho một cái bây giờ?
Chương 30: Thế mà chẳng hiểu sao cô cứ như cái phễu, hút tất cả mọi rắc rối về phía mình