Chương 6: Chương 6 - Truyện Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm Nũng

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm Nũng: Chương 6: Chương 6
Danh sách chương

Vừa mới đi tới cửa ngự thư phòng, ta đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của một ông lão:

"Hoàng hậu nương nương xuất thân thấp kém, Hoàng thượng lại chưa có con thừa tự, vì giang sơn trường tồn, Hoàng thượng nên gây dựng hậu cung phong phú, sớm ngày khai chi tán diệp!"

Trong lòng ta nổi giận.

Là kẻ nào cậy già lên mặt nhiều chuyện thế không biết.

Hoàng thượng yếu đuối như thế, ông ta không nên mang cái chết ra ép hắn như vậy.

Ta đẩy cửa phòng, sải bước đi vào.

À, ta thấy rồi.

Tội nghiệp Hoàng thượng, ông già đó chính là Trần Ngự Sử.

Trần Ngự Sử quỳ trên mặt đất, mồ hôi to như hạt đậu lăn từ trên trán xuống.

Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, xinh đẹp lại yếu ớt, giống như một pho tượng dễ vỡ.

Khóe mắt hắn hơi đỏ, vừa nhìn thấy ta, hai mắt sáng long lanh:

"Hắn...... Hắn nói trẫm không được!"

Hắn chỉ vào Trần Ngự Sử, nước mắt trực trào.

Ta lạnh lùng nhìn Trần Ngự Sử: "Hoàng thượng bận việc triều chính, thân thể khỏe mạnh, Trần Ngự Sử cứ quan tâm chuyện Thái tử, là có ý gì!"

Trần Ngự Sử vội vàng hô to: "Lão thần không dám!"

Mà ta, lười nghe ông ta giải thích.

Phất tay đuổi Trần Ngự Sử đi, cẩn thận dò xét Hoàng thượng.

Hắn trời sinh rất xinh đẹp, mặt mày tuấn lãng, làn da trắng nõn, thân cao chừng một mét chín, nhưng nhìn thì không phải cao lắm, chỉ làm cho người ta cảm thấy hắn giống như là thanh tùng thúy trúc trong núi.

Không thể không nói, hắn là "gu" của ta, thêm một điểm thì quá thừa, ít một điểm thì lại không đủ.

Thả mỹ nhân như vậy đi sinh con với người khác, ta thực sự không nỡ.

Nhưng mà, ta lại không muốn sinh, ta né tránh hôn nhân và tình dục hơn hai mưới năm. Hắn đẹp, nhưng không đủ để chữa khỏi cho ta.

Vì thế, ta suy nghĩ rồi mở miệng khuyên hắn:

"Bệ hạ nên hi sinh một chút, vì hoàng gia sinh con nối dõi, khai chi tán diệp."

Hắn kinh ngạc nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy vẻ bị thương: