“Ngươi đã từ chối không nói , vậy … quên đi!” A
Lãng mong chờ liếc mắt nhìn nàng một cái , cứ thế cười nói : “Cô
nương , ta gọi là A lãng , là một người lưu lạc giang hồ , cô nhi không
cha không mẹ , Không biết ta có vinh dự và may mắn làm bằng hữu với
ngươi hay không ?” Trên đời này có nam nhân lấy phương thức này yêu cầu
một nữ nhân làm bằng hữu , chỉ sợ cũng chỉ có mình A lãng làm
được như thế.
Hoàng Thi Hàm không để ý đến hắn , nhưng ở sâu
trong nội tâm lại vô ý mừng như điên . Nguyên nhân cũng chẳng phải là
muốn cùng hắn kết giao bằng hữu , mà huyệt đạo nàng bị chế trụ
cũng sắp được nội lực ngưng tụ giải khai.
A Lãng thấy nàng vẫn không nói lời nào , nụ
cười trên mặt đã dần dần cứng nhắc , xem ra hắn sắp cười không nối.
“Giỏi cho một tặc tử !” Chỉ thấy Hoàng Thi Hàm
như một tấm ván gỗ bắn lên đứng thẳng trên mặt đất , đồng thời
chưởng ra như điện chụp vào mạch môn tay trái của hắn.
A Lãng tay phải ở trong áo , tay trái còn chưa
kịp ứng biến , chỉ cảm thấy cả người tê dại một trận , sau đó như
bãi bùn lầy trượt xuống dưới.
Ba ba ! Hoàng Thi Hàm đầu tiên là thưởng cho hắn
hai bạt tai nhớ đời giòn tan . “Cái tát thứ nhất là đánh ngươi trộm
bạc của ta ; cái tát thứ hai là đánh ngươi không được ta cho phép ,
đụng vào thân thể ta lung tung , ngươi còn gì để nói?”
Có thể nghe được nàng mở miệng nói chuyện với
mình , A Lãng tựa hồ có vẻ hết sức vui mừng , bởi vậy cũng không
đem hai bạt tai kia giữ trong lòng , ngược lại cười hì hì nói : “Trộm
bạc của ngươi là muốn nhân cơ hội kết giao bằng hữu với ngươi , cô
nương huệ chất lan tâm , tuyệt đối không khó để nghĩ ra ý tứ của bốn
chữ ‘Tri danh không thể nói’ này ; nếu không hai chúng ta làm sao có
thể trong một đêm yên tĩnh nói chuyện trời đất ?”
Bên ngoài Đại Tướng Quốc Tự cả một biển người
, gần như khó có thể tìm ra được một đường thông thoáng .
Nơi này thật sự là náo nhiệt , giống như đang
ở hội chùa vậy! Hoàng thi Hàm chen qua đám người , trên mặt tràn
ngập vẻ hưng phấn cùng tò mò.
Đại Tướng Quốc tự là một trong ba đại danh
thắng của Khai Phong , ngày thường du khách đến đông như mắc cửi ,
hướng khói cường thịnh tất nhiên là khỏi phải nói .
Hòng Thi Hàm đi theo mọi người , chỉ một lát
sau nàng đã sải bước qua cửa miếu thờ , đi vào Đại Hùng bảo điện .
Sau một hồi đứng im lặng ngắm nhìn mới cầm lất ba nén hương , chen
lên trước tượng thần .
Nàng cung kính vái ba vái trước tượng thần
nhưng không biết nên cầu gì . Tình hình của nàng bây giờ khó hiểu ,
đi tới Minh Triều bốn trăm năm trước , đối với nàng mà nói , nơi này
hoàn toàn là một thế giới xa lạ , một người bằng hữu nàng cũng
không có ; trừ lão thái bà truyền thụ võ nghệ cho nàng ra , nàng
thật sự không biết nên cầu phúc cho người nào .
Cuối cùng , nàng cầu thần linh phù hộ lão
thái bà và cha mẹ ở bốn trăm năm sau an bình khỏe mạnh ,còn với bản
thân , nàng cũng không dám tham vọng quá đáng , chỉ cầu bình an là
tốt rồi .
Cầu chúc xong , nàng cầm ba nén hương cắm vào
trong lư hương , sau đó đi theo nhiêu người thăm quan bên trong , đến khi đi
thăm thú toàn bộ xong thì đã được nửa ngày .
“Lão không nói bậy bạ , trách là các vị hương
thân không biết nhân vật số một đấy …” Hoàng Thiết Chủy nói một
tràng dài , đáng tiếc mọi người đều hết hứng thú , không hẹn và
cùng phun ra vài bãi đờm , đám người dần dần tản đi .
A Lãng này rõ vẫn ngồi trước ghế trầm tư cúi
đầu , đột nhiên thình lình ngẩng đầu , ánh mắt rét lạnh như băng .
“Ngươi mau thành thật nói cho ta , nói ngươi đang nói giỡn , nói ngươi
đang gạt ta !”
“Ta chưa từng nói giỡn với ngươi bao giờ , ta
cũng không có lừa ngươi đâu!” vẻ mặt Hoàng Thiết Chủy khổ sở , làm
như thập phần vô tội .
“Hoàng Thiết Chủy ta dầu gì cũng là một nhân
vật có tên tuổi , ngươi vốn có mạng lãng tử , vận cô độc , ngươi
cùng vị cô nương kia không có kết quả , ta lấy cái đầu trên cố cam
đoan , như vậy ngươi tin chưa?”
“Ta …” Nét mặt A Lãng vô cùng chua sót , từ từ
đứng lên “Cám ơn ngươi , đại thúc , ta đi đây!”
Ai! Thiệt là , một người tuổi còn trẻ như vậy
… Hoàng Thiết Chủy vừa thì thào nói xong liền thấy Hoàng Thi Hàm
đứng cách đó không xa đang từ từ đi
tới mơi khôi phục lại tinh thần .
“Cô nương muốn coi tướng hay bói toán?” Hoàng
Thiết Chủy nhìn nàng .
“Ta …” Hoàng Thi Hàm nói quanh co một lát , thả
bạc trên xuống bàn trước “Vừa rồi ta đi qua nơi này thì nghe tiên sinh
kể chuyện về Đao Thần và Kiếm Hậu , ta muốn hỏi ..”