Chương 18: Chương 18 - Truyện Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ Yêu

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ Yêu: Chương 18: Chương 18
Danh sách chương

"Tao gọi cho mày mà sao mày không nghe máy?" 

 

Bảo mẫu bị mụ vợ béo chửi thẳng mặt, oan ức rút điện thoại ra, nói rằng cô ấy chẳng hề nhận được cuộc gọi nào.

 

Mụ béo xông vào phòng, bế đứa con rồi bước tới, thẳng tay t át vào mặt tôi một cái. "Đá!!nh nó cho tao!" 

 

Tôi hoàn toàn có thể tránh được cái tát đó, nhưng lại không tránh.

 

Mụ vợ béo cũng ngạc nhiên. 

 

Đám đàn ông phía sau liền lao vào muốn đá nh tôi.

 

Tôi ôm đầu, cố gắng né đòn.

 

Tôi ôm đầu, cẩn thận né tránh những cú đấm. 

 

Vừa bị đánh hai cái, bỗng từ xa vang lên tiếng còi xe cấp cứu, tiếng "u oán" càng lúc càng lớn, và cuối cùng xe dừng ngay cạnh tôi. Những kẻ đang đá nh tôi liền ngừng tay.

 

Tôi giả vờ đa u đớ n, nói với nhân viên y tế rằng chính tôi là người đã gọi xe cấp cứu.

 

Các bác sĩ ngơ ngác một lát, rồi đặt tôi lên cáng. 

 

Nằm trên cáng, tôi nhoài người ra ngoài, nở một nụ cười hướng về phía đám người của mụ vợ béo đang đứng ngẩn ngơ bên đường.

 

18

 

Tại bệnh viện.

 

Tôi viện cớ đi vệ sinh trước, rồi lợi dụng cơ hội đó để móc họng mình, quay cuồng trong nhà vệ sinh suốt mấy vòng. 

 

Khi bước ra, tôi không thể đứng vững nữa khiến y tá phải vội vàng đỡ lấy tôi. "Ôi trời, sao sắc mặt tệ thế này?"

 

Sau khi chụp CT xong, vợ tôi cũng nhận được tin và vội vã tới, nước mắt nước mũi tèm lem ôm chặt lấy tôi. Cô ấy biết rõ tôi đang diễn, nhưng khi thấy dấu tay hằn trên mặt tôi, cô ấy vẫn khóc nức nở.

 

Khi bác sĩ hỏi về tình trạng của tôi, tôi trả lời ngắt quãng, cố tình tỏ ra lơ đãng, chỉ nói rằng tôi bị chóng mặt, cảm giác mơ hồ, và toàn thân đa u đ ớn.

 

Nhìn bác sĩ nhíu mày kiểm tra CT trong một lúc lâu, cuối cùng ông ta viết trên tờ giấy mấy chữ "nghi ngờ tổn thương thân não."