“Gia Ngạn cậu ăn mặc không tồi đâu nha, rất có khiếu thẩm mỹ đó.”
Cúi đầu nhìn bộ trang phục mới mua để đi gặp khách hàng lớn, cậu khiêm tốn nói: “Cái này là bạn tôi mua giúp. Chứ thẩm mỹ tôi không tốt vậy đâu.”
“Là anh bạn điển trai đó à?”
“Đúng rồi, ảnh là nhất đó.” Gia Ngạn mỗi khi nhắc đến Tiếu Mông đều rất tự hào. “Mua đồ lúc nào cũng chuẩn cũng mau, nhân viên cửa hàng còn phải khen anh ấy có mắt nhìn.”
“Aaa,” một nữ nhân viên đi ngang lớn tiếng thở dài, “Một người đàn ông vừa có tiền, có phẩm chất, lại rất thú vị, bạn gái anh ta chắc hạnh phúc lắm đây.”
“Bạn tôi vẫn độc thân à.”
“Thiệt hay giả?”
“Chỉ tại anh ấy chuyên tâm công tác, nên…”
“Độc thân lại có sự nghiệp, tôi thiệt là muốn theo đuổi anh ta!”
Hai vai cậu lúc nào cũng buông thõng theo thói quen, bị đánh vài lần Gia Ngạn đành miễn cưỡng cười, nói: “Tôi biết rồi, anh nhẹ tay chút…”
Buổi tối đã bị chèn ép ngồi dậy không nổi, ban ngày còn bị đánh kiểu này.
“Một chút khí thế đều không có, cậu cũng vì bộ dáng này mà lúc nào cũng chịu thiệt.” Tiếu Mông không vui cau mày, “Một thằng nhóc nhỏ hơn mười tuổi còn dám sai khiến cậu thì còn ra thể thống gì nữa?”
“Không sao đâu, tôi quen rồi…”
“Sao khờ quá vậy hả?” Hắn đưa tay đánh vào mông Gia Ngạn hai cái. Kỳ thật hắn không kiên nhẫn muốn đánh người nhưng tới khi động thủ lại thấy không nỡ, đành phải chọn chỗ nào dễ đau nhưng không nhiểu trở ngại mà xuống tay: “Để tôi bắt nạt là được rồi, không tới phiên mấy người đó.”
Gia Ngạn còn đang rầu rĩ, nghe hắn nói vậy cũng không khó chịu, ngược lại còn bật cười: “Anh thật là, vậy cũng thừa cơ hội được nữa.”
“Cậu là chỉ để tôi tận dụng thôi.” Tiếu Mông cầm tay cậu kéo vào trong xe, “Cài dây an toàn vào. Trước tiên đi ăn cơm rồi xem phim. Tôi mời cậu.”
“A? Không về nhà sao?”
“Hôm nay buổi đầu trình chiếu bộ phim đó, không phải cậu rất muốn xem sao?”
Gia Ngạn chỉ “Ừm” một tiếng, tự dưng thấy thật cảm động, nhìn người thanh niên bên cạnh, cậu vừa vui lại vừa ngại ngùng: “Đúng rồi, coi phim…”
Cũng vì tiết kiệm, ngay cả thuê phim về nhà Gia Ngạn cũng tiếc tiền nên những lúc coi TV thường rất tập trung. Không ngờ đến Tiếu Mông lại có lòng mời cậu đi xem phim.
“Sau đó đi uống một chút. Đồng nghiệp tôi chỉ cho một quán rượu không tồi. Dù gì ngày mai không đi làm, về trễ một chút cũng chẳng sao.”
“Như vậy thiệt giống như hẹn hò nha.” Gia Ngạn cười.
“Thiệt ba mươi mà, tôi có mang chứng minh nhân dân nè.” Gia Ngạn còn thật thà định lấy bóp tiền ra.
Mấy người bên cạnh cũng không uống rượu nữa, hầu như chỉ tập trung vào cậu, nghe mấy câu đối đáp hiền lành ngô nghê ấy, cả bọn lăn ra cười sặc sụa.
Mãi cho đến khi quán bắt đầu đông lên, các cô tiếp viên cũng lo chạy tới chạy lui, cô nàng Đa rốt cuộc bị một vị khách quen kêu tới, những người khách pha trò nãy giờ cũng trở lại bình thường, lúc này Gia Ngạn mới được giải thoát. Cô nàng từ trên đùi cậu nhảy xuống, trước khi bỏ đi còn cười hì hì lấy tay bẹo hai má cậu, để lại hai dấu đỏ hồng.
“Cậu lời lắm đó,” Xa Sắt cười giễu cậu, “Được người ta ngồi trên đùi cũng không tốn tiền.”
Gia Ngạn còn đang choáng váng: “Anh đừng chọc tôi nữa.”
“Không giận chớ? Chẳng phải cố ý chỉnh cậu đâu, đùa chút cho rộn ràng không khí thôi.”
“Không có gì, tôi cũng thấy vui mà.” Gia Ngạn vội trả lời. Cậu không hề tức giận, cũng hiểu được mấy người kia hoàn toàn không có ác ý.
“Này, thú vị chứ?” Xa Sắt nháy mắt với cậu, ám chỉ nơi giữa hai chân Gia Ngạn, “Đã hiểu lạc thú là sao chưa?”
“Ừm…” Gia Ngạn suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu.
Tuy không phải nhiệt huyết sôi sục như Xa Sắt nói, nhưng bị một cô gái xinh đẹp cọ xát một hồi, cơ thể cũng nóng lên, mặt đỏ tim đập. Gia Ngạn yên lòng, bản thân chưa tới mức hết thuốc chữa.
“Thế, cậu muốn không…” Xa Sắt nháy cậu, “Một đêm không tốn là bao, tôi lại là khách quen, giá có thể mềm hơn chút đỉnh.”
Gia Ngạn hiểu ý hắn, cậu hoảng sợ xua tay: “Không cần không cần.”
“Cậu đúng là hai lúa.” Xa Sắt cười, “Đàn ông cả thôi, không có bạn gái thì ra ngoài vui vẻ một vài lần là chuyện thường tình. Sẵn tiện thử xem cậu còn ổn không.”
Gia Ngạn mặt mày đỏ bừng, đầu óc ong ong. “Chơi gái” hai từ này với cậu vô cùng đáng sợ.
Cậu vốn rất bảo thủ. Bạn thân của cậu, Tiếu Mông, từ đó tới giờ luôn phản đối những công việc bán hoa kiếm tiền. Thế nên, kẻ mua hoa so ra lại càng tệ hơn.
Gia Ngạn không bao giờ bắt chước được thái độ thản nhiên của Xa Sắt khi nói về việc này, dù cậu có can đảm gấp mười so với bây giờ, cũng không đấu nổi hắn.
Lại bị Xa Sắt cười cho một phen. Hắn rõ ràng là có ý định qua đêm, uống rượu xong liền đứng dậy tính tiền.
Trả tiền cho một đêm xa xỉ với giá rượu trên trời, Gia Ngạn đau lòng mà tự trách bản thân.