Chương 234: Môi người đều có hạnh phúc của mình - Truyện Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn: Chương 234: Môi người đều có hạnh phúc của mình
Danh sách chương
“Tiệc lớn thì không cần, chỉ cần chúng ta thôi là đủ.” Lý Ly cũng nói lời đề nghị.

“Tốt, chỉ có gia đình chúng ta.” Lý Ngọc vui vẻ đáp ứng.

Tiểu Kiệt nhi ngơ ngác nhìn hai người xinh đẹp vừa tới, là ai vậy, sao bé còn chưa bao giờ thấy?

" Bá bá, ngài là ai vậy? Còn có cả tỷ tỷ xinh đẹp này nữa? "

Nhìn biểu tình của bé, mọi người cười vui vẻ.

" Đây là tiểu?Hoàng?tôn của chúng ta đây sao? Nào, tới đây để?Hoànggia gia bế con một chút. " Lý Ly vui vẻ bế Long Hạo Kiệt lên.

"?Hoàng?gia gia sao? Sao con chưa bao giờ thấy ngài? "

" Không phải bây giờ đã thấy sao? " Lý Ly hỏi ngược lại.

" Kiệt nhi, mau gọi?Hoàng?gia gia đi. " Diệp Mộ Liễu dịu dàng bảo con trai.

Long Hạo Kiệt ngoan ngoãn nghe lời: "?Hoàng?gia gia. " Âm thanh non nớt vang lên, thật làm cho người ta yêu thương mà.

" Ngoan, con là Kiệt Nhi sao, đến,?Hoàng?gia gia cho con lễ vật. " Nói xong liền đưa cho tiểu Kiệt nhi một miếng ngọc bội xanh biếc hình mặt trăng, hắn không biết hài tử làm nam hay nữ bèn chuẩn bị lễ vật này.

" Cám ơn?Hoàng?gia gia. " Tiểu Kiệt nhi nhận lấy rồi nhanh chóng đeo vào cổ.

Oa thật là đẹp, bé cũng rất thích?Hoàng?gia gia này đấy.

"?Hoàng?gia gia, ngài thật tuấn tú. " Long Hạo Kiệt hào hứng khen.

" Thật sao? Có tuấn tú hơn Phụ?hoàng?của con không? " Lý Ngọc ở bên cạnh vừa nghe liền làm bộ giận dỗi.

" Đương nhiên Phụ?hoàng?của con là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ. " Công phu vuốt mông ngựa của tên nhóc này không phải dạng vừa đâu.

Hahaha

Mọi người trong phòng cười lớn.

Vui vẻ nói chuyện một lúc sau mới có người nhớ tới Lãnh Hàn Yên bên cạnh.

“Yên nhi, sao muội lại cùng tiểu thúc...” Vẫn là Diệp Mộ Liễu phản ứng sớm, hứng thú nhìn hai người bọn họ.

“Ta... ta.” Lãnh Hàn Yên ngượng ngùng cúi đầu.

" Đừng chọc Yên nhi, nàng sẽ xấu hổ. " Lý Ly nhìn Lãnh Hàn Yên, dịu dàng nói.

Mọi người vui vẻ cười, sau đó Lý Ly và Lý Ngọc kéo nhau đến Ngự thư phòng, để lại hai nữ nhân cùng nhau trò chuyện.

“Hoàng?thúc, độc của người như thế nào? Mấy năm qua người đi đâu, ta cho người hỏi thăm nhưng đều không có tin tức của người, chúng ta cũng rất nhớ người.” Vừa vào đến Ngự thư phòng, Lý Ngọc đã dồn dập hỏi thăm.

“Haiz, nói ra thì dài...” Lý Ly cảm thán nói, thời gian trôi qua như một giấc mộng, cũng coi như là sự bắt đầu mới của hắn.

……

“Vậy hiện tại người định làm gì? Chúng ta đều cho rằng người sẽ đến làm Phò mã ở Tây Việt, nhưng thời gian lâu như vậy, Đại công chúa cũng đã thành?hôn.” Lý Ngọc băn khoăn hỏi.

“Đúng vậy, là ta nợ ân tình của?Hoàng?đế Tây Việt, ta quay trở lại là để thực hiện nó.”

“Ta nợ Yên nhi nhiều như vậy, cả đời ta cũng không trả nổi, nàng cũng không còn nhỏ nữa, mấy năm qua cực khổ cho nàng rồi, ta?muốnnhanh chóng đến Tây Việt cầu?hôn.” Lý Ly nhìn vào khoảng không phía trước, dịu dàng nói.

“Đúng vậy, chúng ta nợ nàng ấy rất nhiều, đúng là ủy khuất nàng ấy. Trẫm??đồng ý, ngày mai sẽ cho người chuẩn bị lễ vật thật hoành tráng cho?Hoàng?thúc cầu?hôn?Hoàng?thẩm.” Lý Ngọc cũng thoải mái hơn, vui vẻ đồng ý.

Bên trong tẩm cung của?Hoàng?hậu

“Ha ha, vậy ta có một?Hoàng?thẩm rồi sao?” Liễu Nhi mỉm cười vui vẻ.

“Liễu tỷ tỷ, tỷ đừng chọc ta.” Lãnh Hàn Yên xấu hổ, hai vành tai đỏ ửng.

“Mẫu thân, vậy con phải gọi Yên tỷ tỷ là?Hoàng?nãi nãi sao?” Tiểu Kiệt nhi ngồi trong lòng Lãnh Hàn Yên ngây thơ hỏi.

“Ha ha, đúng vậy, Kiệt nhi của chúng ta thật thông minh.” Hai mẫu tử cười lớn.

“Ngươi, các ngươi bắt nạt ta.” Lãnh Hàn Yên cúi đầu ủy khuất nhưng trong lòng thật sự rất vui vẻ, thật tốt, nàng thật sự rất hạnh phúc, có cha mẹ thương yêu, có được người mình yêu cũng yêu mình, còn những người thân như Mộ Liễu và tiểu Kiệt nhi, ông trời đối với nàng thật ưu ái.

Mười ngày trôi qua thật nhanh, dân chúng khắp kinh thành đều biết tin tức hôm nay Nhiếp chính vương của bọn họ đi Tây Việt cầu?hônnên ai ai cũng tranh thủ ra đường nói lời chúc mừng.?

“Hoàng?thúc đi trước, đến ngày thành thân, chúng ta nhất định sẽ tới tham dự.” Lý Ngọc và Lý Ly ôm nhau một cái, xúc động nói.

“Được, ta ở Tây Việt chờ mọi người tới uống rượu mừng.” Lý Ly cũng xúc động đáp lời, hắn biết lần này cầu?hôn?có thể hắn sẽ không thể quay lại Đông Thương quốc nhưng dù sao đây cũng là đất nước của hắn, còn có người thân của hắn.

“Hoàng?gia gia,?Hoàng?nãi nãi bảo trọng, nhanh chóng sinh tiểu thúc thúc và tiểu cô cô cho Kiệt nhi nhé.” Lời nói ngây ngô của Kiệt nhi chọc cho mọi người cười lớn, còn Lãnh Hàn Yên đỏ mặt như ớt.

“Được, Kiệt nhi?muốn?bao nhiêu thì sinh bấy nhiêu.” Lý Ly sảng khoái đáp ứng bé.

Đoàn người bắt đầu lên đường, Lý Ly đỡ Lãnh Hàn Yên lên xe ngựa, hai người lưu luyến vẫy tay chào đám người Lý Ngọc.

Đợi đến lúc đoàn người không còn bóng dáng, Diệp Mộ Liễu nước mắt tràn mi: “Lý Ngọc, cuối cùng?Hoàng?thúc cũng có được hạnh phúc, chúng ta có thể yên tâm rồi.”?

“Đúng vậy, tất cả chúng ta ai cũng đều hạnh phúc.”

“Kiệt nhi, chúng ta cùng về trò chuyện với bảo bảo nhé.” Lý Ngọc đỡ Diệp Mộ Liễu ngồi xuống rồi quay sang nói với Hạo Kiệt cũng đang lưu luyến nhìn đoàn người.

“Được ạ, Mẫu thân, chúng ta về nhà trò chuyện với tiểu đệ đệ, tiểu muội muội.” Tiểu Kiệt nhi lấy lại tâm trạng, háo hức vô cùng.

Cuối cùng ai cũng có hạnh phúc của mình, hạnh phúc của bọn họ đều do bọn họ tự mình tìm kiếm, trải qua bao sóng gió, có những niềm vui và những giọt nước mắt, chúng ta cùng chúc phúc cho bọn họ bách niên giai lão, trăm năm hòa hợp!
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cùng mỹ nam đánh cướp
Chương 2: Cùng mỹ nam rơi xuống núi
Chương 3: Có ai nói với ngươi là ngươi rất đẹp hay không!
Chương 4: Nụ hôn của hắn làm cho lòng dạ nàng rối bời
Chương 5
Chương 6: Ý xuân dạt dào
Chương 7: Chờ ta trở lại cưới nàng
Chương 8: Hắn là người phụ bạc!
Chương 10: Hoàng thượng lại nhìn tới nàng rồi
Chương 11: Diệp Mộ Liễu bị giam lỏng
Chương 12: Là chàng đã trở lại sao?
Chương 13: Thật sự chàng trở lại!
Chương 14: Liễu Nhi, nàng muốn làm Hoàng hậu sao ?
Chương 15: Lý Ngọc nói dối sao?
Chương 16: Mẹ, con muốn làm Hoàng phi
Chương 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng
Chương 18: Đời này, kiếp này, không phải chàng không gả
Chương 19: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!
Chương 20: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 21: Nàng cứu vớt cuộc sống của hắn
Chương 22: Cùng mĩ nam dạo phố
Chương 23: Túi tiền của Lý Ngọc bị trộm rồi!
Chương 24: Giá y mới của Diệp Mộ Liễu
Chương 25: Cô gái xuống tay nấu canh vì hắn
Chương 26: Lý Ngọc gặp rắc rối
Chương 27: Bọn họ không có một xu dính túi
Chương 28: Cầm cố cây trâm nhành liễu ngọc bích
Chương 29: Lần đầu tiên của Lý Ngọc
Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Chương 31: Thì ra chàng không tin ta?