Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không? - Truyện Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn: Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Danh sách chương
Vấn đề này, lúc đó Diệp Mộ Liễu không trả lời Lý Ngọc, nhưng nàng sẽ dùng hành động thực tế để chứng mình lòng nàng.

Mười ngày tiếp theo, Lý Ngọc vẫn đi sớm về muộn tìm việc làm.

Nhưng mỗi lần hắn đều mang theo hy vọng ra đi lại mang theo thất vọng mà về.

Không biết có phải do ông trời không chịu quan tâm tới bọn họ hay không, mấy ngày này, vận khí của hắn vẫn không tốt. Huyện Thanh giang to như vậy nhưng không ai đồng ý nhận hắn vào làm.

Mỗi ngày nhìn Lý Ngọc kéo thân mình mệt mỏi quay về, ánh mắt hắn tràn đầy xin lỗi, trong lòng Diệp Mộ Liễu hết sức khó chịu.

Không phải khó chịu vì hắn không tìm được việc làm, cũng không phải ghét bỏ hắn vô năng, mà đau lòng vì hắn vất vả, đau lòng vì gương mặt hắn tràn đầy xin lỗi.

Cho nên mối lúc như vậy, Diệp Mộ Liễu đều cười, trêu chọc:

“Lý Ngọc, không có việc gì. Ngày xưa Việt Vương Câu Tiễn nếm mật nằm gai ba năm mới dựng nên nghiệp lớn. Chúng ta mới chỉ chịu một chút khó khăn đã suy sụp, không có gì đáng ngại.”

“Liễu Nhi, có phải ta cực kì vô dụng hay không?”

Nhìn chằm chằm vào Diệp Mộ Liễu, sắc mặt Lý Ngọc có mấy phần uể oải, đáy mắt xuất hiện vết thâm quầng như có như không.

“Ngốc, không phải chàng vô dụng, là bọn hắn có mắt không tròng, không biết chàng là Ngọc Thạch, là Linh Xà châu, không biết Lý Ngọc nhà chúng ta có bao nhiêu năng lực!”

Tim đập liên hồi đột nhiên lỡ một nhịp, trong nháy mắt, Lý Ngọc hoài nghi có phải Diệp Mộ Liễu biết điều gì hay không? Nhưng khi ánh mắt của hắn chạm vào đôi mắt trong suốt của nàng, Lý Ngọc chợt phủ định ý nghĩ của mình.

Cô gái này là người có tình có nghĩa, nàng yêu hắn, toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, làm sao hắn có thể nghi ngờ đây?

Vậy mà mình lại….

Thở dài một hơi, Lý Ngọc rũ mắt nói:

“Nhưng mà Liễu Nhi, chúng ta đã không còn tiền?”

Mấy ngày qua, bọn họ đã ăn hết, ngay cả cây trâm nhành liễu ngọc bích cũng bị ông chủ cầm đồ thâm hiểm ép giá thấp, giờ chẳng còn bao nhiêu.

“Liễu Nhi, nếu… nếu chúng ta cứ như vậy nữa, ta chỉ sợ nàng sẽ đói chết !”

“Ngốc, như vậy thì như thế nào?”

Cúi đầu cắn cắn môi, Diệp Mộ Liễu nhẹ giọng nói.

“Cùng lắm ta sẽ trở về cầu xin cha mẹ.”
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cùng mỹ nam đánh cướp
Chương 2: Cùng mỹ nam rơi xuống núi
Chương 3: Có ai nói với ngươi là ngươi rất đẹp hay không!
Chương 4: Nụ hôn của hắn làm cho lòng dạ nàng rối bời
Chương 5
Chương 6: Ý xuân dạt dào
Chương 7: Chờ ta trở lại cưới nàng
Chương 8: Hắn là người phụ bạc!
Chương 10: Hoàng thượng lại nhìn tới nàng rồi
Chương 11: Diệp Mộ Liễu bị giam lỏng
Chương 12: Là chàng đã trở lại sao?
Chương 13: Thật sự chàng trở lại!
Chương 14: Liễu Nhi, nàng muốn làm Hoàng hậu sao ?
Chương 15: Lý Ngọc nói dối sao?
Chương 16: Mẹ, con muốn làm Hoàng phi
Chương 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng
Chương 18: Đời này, kiếp này, không phải chàng không gả
Chương 19: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!
Chương 20: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 21: Nàng cứu vớt cuộc sống của hắn
Chương 22: Cùng mĩ nam dạo phố
Chương 23: Túi tiền của Lý Ngọc bị trộm rồi!
Chương 24: Giá y mới của Diệp Mộ Liễu
Chương 25: Cô gái xuống tay nấu canh vì hắn
Chương 26: Lý Ngọc gặp rắc rối
Chương 27: Bọn họ không có một xu dính túi
Chương 28: Cầm cố cây trâm nhành liễu ngọc bích
Chương 29: Lần đầu tiên của Lý Ngọc
Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Chương 31: Thì ra chàng không tin ta?