Chương 42: Diệp huyện lệnh ngồi tù - Truyện Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn: Chương 42: Diệp huyện lệnh ngồi tù
Danh sách chương
Nàng không hiểu, vì sao đang sống tốt lại biến thành như vậy.

Lý Ngọc không cần nàng nữa!

Cha mẹ vì hôn sự của nàng mà bị bắt vào tù.

Trong một đêm, nàng nhà tan người tán, không lẽ nàng hành động sai sao?

Diệp Mộ Liễu không có nhiều thời gian để suy nghĩ. Hiện tại nàng chỉ biết, nàng phải lau khô nước mắt, cứu cha mẹ từ trong tù ra.

Một đường từ phủ huyện lệnh đến đại lao, Diệp Mộ Liễu ở bên cạnh nghe rõ ngọn nguồn.

Càng nghe trong lòng càng nặng trĩu, càng nghe càng thấy bản thân mình thật bất hiếu và ích kỉ.

Lúc trước nàng khăng khăng cùng Lý Ngọc ở cùng một chỗ, cho tới bây giờ nàng không nghĩ tới, bởi vì sự tùy hứng của nàng mà cha mẹ nàng phải trả giá lớn như vậy.

Cha nói người sẽ giải quyết, nàng lại tin tưởng. Bởi vì trong lòng nàng biết, cha nàng không gì là không làm được, là trụ cột của Diệp gia.

Suy cho cùng, bởi vì trong lòng nàng còn một chút ích kỉ. Cho nên nàng tình nguyện tin tưởng cha “Không gì không làm được”, cũng không nguyện ý suy nghĩ sâu xa, bọn họ đốimắt với sự uy nghiêm của Hoàng gia.

Bọn họ chính là khiêu chiến với quyền uy của Hoàng đế.

Bởi vì nàng kháng hôn, cho nên mang đến tai họa diệt môn tới Diệp gia. Hiện tại, nàng có nên báo đáp cha mẹ, làm gì đó cho người nuôi dưỡng, đối với nàng ân trọng như núi.

“Xuân Đào, ngươi không cần đi theo nữa.”

Hai người đi đến cửa phủ, Diệp Mộ Liễu dừng bước.

“Lão gia và phu nhân ở trong ngục nhất định không được ăn ngon, làm phiền ngươi đi làm một chút thức ăn ngon mang tới cho lão gia, phu nhân. Bọn họ đã lớn tuổi, không chịu được nhiều giày vò.”

Có một số việc bọn hắn là hữu tâm vô lưc – có lòng mà không có sức. Vậy thì nên làm chuyện đủ khả năng thôi.

“Ta hiểu rồi, tiểu thư !”

Cầm túi tiền đưa cho Diệp Mộ Liễu, Xuân Đào miễn cưỡng cười cười:

“Đây là quản gia bảo ta đưa cho người, nói chuẩn bị cho bọn cai ngục.”

“Thay ta cảm ơn hắn, toàn bộ trong nhà đều giao cho các ngươi.”

Diệp Mộ Liễu cũng không khách khí, lập tức nhận túi tiền, vỗ vỗ bả vai Xuân Đào, giọng nói nặng nề.

“Ngươi trở về đi.”

Xuân Đào gật đầu, xoay người rời đi. Mới đi được mấy bước, quay đầu, vẻ mặt do dự.

“Nhưng mà tiểu thư… Cô gia người…”

DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cùng mỹ nam đánh cướp
Chương 2: Cùng mỹ nam rơi xuống núi
Chương 3: Có ai nói với ngươi là ngươi rất đẹp hay không!
Chương 4: Nụ hôn của hắn làm cho lòng dạ nàng rối bời
Chương 5
Chương 6: Ý xuân dạt dào
Chương 7: Chờ ta trở lại cưới nàng
Chương 8: Hắn là người phụ bạc!
Chương 10: Hoàng thượng lại nhìn tới nàng rồi
Chương 11: Diệp Mộ Liễu bị giam lỏng
Chương 12: Là chàng đã trở lại sao?
Chương 13: Thật sự chàng trở lại!
Chương 14: Liễu Nhi, nàng muốn làm Hoàng hậu sao ?
Chương 15: Lý Ngọc nói dối sao?
Chương 16: Mẹ, con muốn làm Hoàng phi
Chương 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng
Chương 18: Đời này, kiếp này, không phải chàng không gả
Chương 19: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!
Chương 20: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 21: Nàng cứu vớt cuộc sống của hắn
Chương 22: Cùng mĩ nam dạo phố
Chương 23: Túi tiền của Lý Ngọc bị trộm rồi!
Chương 24: Giá y mới của Diệp Mộ Liễu
Chương 25: Cô gái xuống tay nấu canh vì hắn
Chương 26: Lý Ngọc gặp rắc rối
Chương 27: Bọn họ không có một xu dính túi
Chương 28: Cầm cố cây trâm nhành liễu ngọc bích
Chương 29: Lần đầu tiên của Lý Ngọc
Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Chương 31: Thì ra chàng không tin ta?