Chương 5 - Truyện Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn: Chương 5
Danh sách chương
“Độc của ngươi lại phát tác sao? Nói cho ta biết làm cách nào mới có thể cứu được ngươi?”

“Không, nàng mau đi đi, Mộ Liễu, nàng là một cô gái tốt, ta thích nàng cho nên không muốn hại nàng!”

Dịu dàng lau nước mắt lăn dài xuống cằm của nàng, đôi mắt Lý Ngọc lóe ra chút ánh sáng.

“Ngươi nói ngươi thích ta sao?”

Giọng nói của nàng run run, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, nước mắt dính trên hàng mi dài chảy xuống.

“Đúng vậy, Mộ Liễu, ta thích nàng!”

Lý Ngọc gật đầu, con ngươi đen như mặc ngọc, thật sự là rất hiếm thấy.

“Cô gái xinh đẹp như nàng, tốt đẹp như nàng, đáng giá để nam tử tốt nhất trên đời quý trọng.”

“Ta…”

Diệp Mộ Liễu cúi đầu, cắn cắn môi. Một lúc sau lại ngẩng đấu đối mặt với hắn. Bốn mắt giao nhau, Lý Ngọc thấy được trong mắt nàng hiện lên sự kiên quyết và nghiêm túc chưa từng có.

“Lý Ngọc, ta cũng thích chàng. Ta nghĩ, từ lần đầu tiên nhìn thấy chàng, ta đã thích chàng rồi!”

“Mộ Liễu, ta không thể phá hủy trong sạch của nàng!”

Con ngươi đen bóng của Lý Ngọc hiện lên chút kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng) giây sau lại phai nhạt.

“Nàng đáng giá được nam nhân tốt kiệu tám người khiêng, cưới hỏi đàng hoàng lấy về nhà, đáng được hắn nâng niu trong lòng bàn tay, toàn tâm che chở và yêu thương!” Thế giới của hắn đã sớm sụp đổ, mà nơi tràn ngập mưu mô không thích hợp với cô gái hồn nhiên như nàng.

Đau đớn, xen lẫn vui mừng và hạnh phúc tràn ngập trong lòng.

Nam nhân nàng thích cũng thích nàng, như vậy là đủ rồi.

Huống chi vào lúc này rồi mà hắn vẫn như cũ toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho nàng, nàng còn cầu mong gì hơn nữa?

Có lẽ quan hệ bất chính với nhau như vậy không phù hợp với lễ giáo, xem ra nàng phải chịu uất ức rồi.

Nhưng chỉ cần có thể cứu được người trong lòng một mạng, còn có thể không cần phải đi hầu hạ cái tên hoàng đến háo sắc chết tiệt đó, nàng đã cảm thấy vừa lòng rồi.

Nghĩ tới đây Diệp Mộ Liễu đã hạ quyết tâm, hàng lông mi rũ xuống, nước mắt của nàng giống như hạt trân châu rơi xuống.

“Không lẽ chàng không muốn cưới ta sao?”

“Không… không phải vậy, đương nhiên ta muốn cưới nàng!”

Nước mắt của nàng làm cho hắn hoảng hốt, chân tay luống cuống.

Chàng sẽ yêu ta, thương ta sao?

“Vậy sau này chàng vẫn sẽ yêu ta, thương ta, đau lòng ta, sủng ái ta sao?”

Dùng nước mắt tấn công có hiệu quả, Diệp Mộ Liễu không ngừng cố gắng, nước mắt ngày càng chảy nhiều hơn.

“Nếu ta có vinh hạnh được cưới Liễu Nhi làm vợ, nhất định sẽ yêu nàng, thương nàng, đau lòng nàng, sủng ái nàng, một đời một kiếp!”

Nắm chặt lấy tay nàng, hắn lập lời thế son sắt.

“Như vậy là đủ rồi!”

Diệp Mộ Liễu ngừng khóc mỉm cười, trong lòng âm thầm đắc ý.

«Nhưng mà ta sợ sau này nàng sẽ hận ta!"

Lý Ngọc thầm nghĩ, nếu nàng biết rõ thân phận thật sự của hắn, có phải sẽ chặt hắn ra thành tám khúc hay không ?

“Sẽ không.”

Diệp Mộ Liễu xác nhận, hoàn toàn không phát hiện trong mắt đối phương lóe ra.

“Nhưng ta sợ nàng sẽ hối hận…”

Lý Ngọc vừa muốn nói lại thôi, con ngươi như mặc ngọc lóe ra ánh sáng.

“Đại trượng phu, í, tiểu nữ tử nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.”

Diệp Mộ Liễu rất khí phách nói: “Không hối hận, sẽ không hối hận!”

“Nhưng mà…”

Hô hấp của Lý Ngọc càng thêm dồn dập, bên trong đôi mắt thoáng qua do dự và vùng vẫy, nhưng lúc nhìn thấy sắc mặt của nàng kiên quyết và nghiêm túc, nhanh chóng cúi đầu, hai vai run nhẹ, khóe môi co quắp.

Diệp Mộ Liễu nóng nảy, tiến lên ôm lấy cổ Lý Ngọc, dùng môi mình, ngây ngô chặn lại môi hắn. Đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng mang theo hương thơm xử nữ đánh úp về phía hắn. Lý Ngọc hít một ngụm khí lạnh, nói:

“Liễu Nhi, ta muốn để nàng đi nhưng đây là chính nàng tự mình chuốc lấy, sau này không thể trách ta!”

Âm thanh của hắn khàn khàn, mang theo mấy phần ẩn nhẫn, hấp dẫn nàng, từ từ vây hãm trong đó…

“Ta sẽ không!”

Nàng nhếch môi cười rực rỡ, con ngươi trong suốt tỏa sáng, tỏ rõ quyết tâm của nàng với hắn.

Đôi má của nàng trắng nõn như ngọc, nhuộm chút ửng hồng, mềm mại, đáng yêu và hấp dẫn.

Lý trí của Lý Ngọc bỗng dưng sụp đổ, chút ẩn nhẫn cuối cùng bởi vì sự khiêu khích ngây ngô của nàng mà không sót lại một chút nào.

Hắn gầm nhẹ một tiếng, lập tức đảo tay hành động.

Nắm lấy cằm nàng, đôi môi ẩm ướt của hắn, khẽ cắn vào cánh môi nàng, sau đó như ngọn lửa thăm dò bên trong, cùng chiếc lưỡi của nàng quấn quýt một chỗ.

Bàn tay của hắn đưa vào trong vạt áo của nàng, chạm vào chiếc yếm mỏng nhạt bên trong người nàng, nắm lấy bộ ngực sữa đẫy đà của nàng.
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cùng mỹ nam đánh cướp
Chương 2: Cùng mỹ nam rơi xuống núi
Chương 3: Có ai nói với ngươi là ngươi rất đẹp hay không!
Chương 4: Nụ hôn của hắn làm cho lòng dạ nàng rối bời
Chương 5
Chương 6: Ý xuân dạt dào
Chương 7: Chờ ta trở lại cưới nàng
Chương 8: Hắn là người phụ bạc!
Chương 10: Hoàng thượng lại nhìn tới nàng rồi
Chương 11: Diệp Mộ Liễu bị giam lỏng
Chương 12: Là chàng đã trở lại sao?
Chương 13: Thật sự chàng trở lại!
Chương 14: Liễu Nhi, nàng muốn làm Hoàng hậu sao ?
Chương 15: Lý Ngọc nói dối sao?
Chương 16: Mẹ, con muốn làm Hoàng phi
Chương 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng
Chương 18: Đời này, kiếp này, không phải chàng không gả
Chương 19: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!
Chương 20: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 21: Nàng cứu vớt cuộc sống của hắn
Chương 22: Cùng mĩ nam dạo phố
Chương 23: Túi tiền của Lý Ngọc bị trộm rồi!
Chương 24: Giá y mới của Diệp Mộ Liễu
Chương 25: Cô gái xuống tay nấu canh vì hắn
Chương 26: Lý Ngọc gặp rắc rối
Chương 27: Bọn họ không có một xu dính túi
Chương 28: Cầm cố cây trâm nhành liễu ngọc bích
Chương 29: Lần đầu tiên của Lý Ngọc
Chương 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Chương 31: Thì ra chàng không tin ta?