Chương 1218: Dông tố - Truyện Say Mộng Giang Sơn

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Say Mộng Giang Sơn: Chương 1218: Dông tố
Danh sách chương

Mạc tiên sinh cười cười, bình tĩnh hỏi lại:

- Hóa ra Công chúa Điện hạ đã hiểu?

Thái Bình Công chúa siết chặt hai nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh:

- Mỗi một người cũng biết đó là chuyện hắn cần làm, toàn bộ kế hoạch chỉ có một mình ngươi biết, mà mỗi một hành động nhằm vào ta của Hoàng đế đều chuẩn xác không sai lầm, ta còn không biết ngươi đã để lộ bí mật sao?

Mạc tiên sinh cười ha hả, Thái Bình Công chúa phẫn nộ hỏi:

- Vì sao ngươi còn ở lại bên cạnh ta? Ngươi nghĩ rằng ta không dám giết ngươi?

Mạc tiên sinh đứng đó, sắc mặt ngơ ngẩn như thể tâm thần đã phiêu tận đâu đâu, thật lâu sau mới khe khẽ thở dài, thì thào lẩm bẩm:

- Tại sao ta phải đi? Ta muốn tận mắt nhìn ngươi chết! Đáng tiếc, kế hoạch ta tỉ mỉ bày ra suốt nhiều năm, cuối cùng lại không thành công…

Ánh mắt Thái Bình như phun ra lửa:

- Ngươi hại ta cửa nát nhà tan, còn nói rằng đại kế hoạch không thành công?

- Đương nhiên không!

Khuôn mặt sáng sủa của Mạc tiên sinh đột nhiên trở nên dữ tợn, trong mắt đều là thù hận và oán độc:

- Ngươi là Công chúa cao quý, lại có Thái Thượng Hoàng sủng ái như vậy, ngoại trừ giật dây mưu phản, ta không nghĩ ra được biện pháp nào để hại ngươi cửa nát nhà tan. Mà nay cuối cùng ngươi cũng tạo phản, nhưng chỉ hận không ngờ Tiết Sùng Giản vẫn còn sống, một nhà của ngươi lại không chết sạch. Ta không cam lòng, thật sự không cam lòng!

...