Chương 39: 39: Giúp Được Nhất Thời Không Giúp Được Dài Lâu Muốn Giúp Người Nghèo Phải Thay Đổi Tư Tưởng Của Họ Trước! - Truyện Ta Là Tham Quan Các Nàng Lại Nói Ta Là Trung Thần

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Ta Là Tham Quan Các Nàng Lại Nói Ta Là Trung Thần: Chương 39: 39: Giúp Được Nhất Thời Không Giúp Được Dài Lâu Muốn Giúp Người Nghèo Phải Thay Đổi Tư Tưởng Của Họ Trước!
Danh sách chương


Trong lúc đó, Tiểu Thúy và Đại Lực không muốn làm kỳ đà cản mũi đã sớm ăn cho xong cơm rồi chuồn mất.

Trong phòng lớn chỉ còn lại hai phu thê Lâm Bắc Phàm.

Bởi vì tối qua sự việc gấp gáp hai người không có thời gian từ từ nói chuyện, trong lòng còn chứa quá nhiều nghi vấn bây giờ cuối cùng cũng được nói hết ra.

Cho đến tận bây giờ, Lâm Bắc Phàm mới biết hóa ra cô vợ đẹp này của mình là con nhà quan lại, là một tiểu thư khuê các.


Nhưng vì chuyện phụ thân tham ô khiến gia đình tan nát mới phải lưu lạc tới Bách Hoa Phường, cho nên đối phương vô cùng hận tham quan ô lại.

Biết Lâm Bắc Phàm không phải một tên tham quan mà là một vị quan tốt thanh liêm biết nghĩ cho dân chúng, khúc mắc trong lòng nàng hoàn toàn biến mất lại yêu hắn ngay!“Ông trời quan tâm thiếp thân biết mấy mới có thể cho thiếp thân gặp được phu quân!” Lý Sư Sư cảm thấy mình thật may mắn đến vậy.

Nàng vốn vì muốn thoát khỏi sự quấy rầy của Cao nha nội nên mới tìm người tâm phúc trước mắt nữ đế là Lâm Bắc Phàm làm chỗ dựa, nhưng không ngờ lại tìm được người tốt nhất trong thiên hạ này!Tài trí hơn người, học vấn uyên bác!Tự do phóng khoáng, dung mạo đẹp tựa Phan An!Phẩm chất cao thượng, lòng nghĩ cho dân chúng!Hơn nữa còn tốt với nàng…Nàng cảm thấy hạnh phúc chết mất!Phí nửa cuộc đời, dùng hết toàn bộ vận may mới đổi được một lang quân như ý tốt nhất kiếp này!Nếu để các chị em khác biết được nhất định sẽ ngưỡng mộ nàng muốn xỉu!“Có thể gặp được ngươi cũng là phúc của ta!” Lâm Bắc Phàm cười đáp: “Nhưng đi theo ta chỉ khổ cho ngươi thôi! Sau này có khả năng phải theo ta lưu vong khắp thiên hạ bất cứ lúc nào, thậm chí còn có thể rớt đầu, ngươi có sợ không?”“Phu quân đừng nói như vậy, lấy gà theo gà lấy chó theo chó! Nếu sau này xảy ra chuyện, thiếp thân sẽ lưu vong khắp cùng trời cuối đất với ngươi, làm một đôi uyên ương chạy trốn! Nếu không may rơi đầu, thiếp thân sẽ cùng ngươi xuống địa ngục đi đường hoàng tuyền, một đường làm bạn, kiếp sau lại làm phu thê! Thiếp thân sống là người của ngươi, chết là ma của ngươi!” Lý Sư Sư nắm chặt bàn tay của Lâm Bắc Phàm.

Cả người Lâm Bắc Phàm chấn động, không hề do dự mà ôm đối phương vào lòng, thầm nói: Vì người đẹp trong lòng, sau này mình nhất định phải tham ô nhiều một chút mới có sức tự bảo vệ mình!Sau khi ăn xong bữa tối và thu dọn đơn giản, hai người trở về phòng ngủ.

Chuyện chăn gối đêm tối hiển nhiên không cần phải nói rồi!Mấy ngày sau đó, buổi sáng Lâm Bắc Phàm vào tảo triều sau đó tới Quốc Tử Giám đi làm, vơ vét tiền của đám nha nội đó, buổi tối về nhà ở bên người đẹp, cuộc sống vô cùng có quy luật.

Đương nhiên có đôi khi vào đêm khuya yên tĩnh hắn cũng sẽ lén lút chuồn ra ngoài phân chia tiền của.

Nhưng số tiền hắn chia càng ngày càng ít.


Mới đầu còn có thể chia mười vạn, đến ngày thứ hai chỉ có năm vạn, ngày thứ ba thậm chí còn chưa đến một vạn.

Đến ngày thứ tư, Lý Sư Sư tận mắt chứng kiến Lâm Bắc Phàm mang một đống tài bảo ra ngoài sau đó lại mang hết về.

“Phu quân, tại sao…”Lâm Bắc Phàm thở dài một tiếng: “Đã đủ quá rồi! Từ khi làm Dạ Hiệp cho tới nay đã tiêu tán gần ba trăm vạn lượng, trên cơ bản đã quan tâm hết toàn bộ dân chúng nghèo khó trong kinh thành! Mỗi người chừng mười lượng khác nhau đủ để cải thiện cuộc sống của bọn họ, khiến cuộc sống của họ không đến mức bần cùng, cho thêm sẽ thành tốt quá hóa dở!”“Tại sao vậy?” Lý Sư Sư không hiểu.

“Vì tính cách con người phức tạp, ta cho bọn họ tiền, bọn họ sẽ biết ơn ta! Cho lần thứ hai bọn họ vẫn sẽ biết ơn ta như cũ! Nhưng lần thứ ba, lần thứ tư, bọn họ sẽ không còn cảm ơn ta nữa, ngược lại sẽ tạo thành thói quen ngửa tay xin tiền, không còn lao động, không muốn tiến thủ, ham ăn lười làm, con người hoàn toàn hỏng! Nếu ta không cho, bọn họ không chỉ không biết ơn ta mà còn oán hận ta!”Lâm Bắc Phàm thở dài một hơi: “Cho nên giúp được nhất thời không giúp được dài lâu, muốn giúp người nghèo thì phải thay đổi tư tưởng của họ trước đã!”Lý Sư Sư chợt hiểu ra: “Phu quân nói rất đúng!”Nàng lại nghĩ đến câu nói đó của Lâm Bắc Phàm: Giúp được nhất thời không giúp được dài lâu, muốn giúp người nghèo thì phải thay đổi tư tưởng của họ!Ngắn gọn là thế nhưng lại khiến người tỉnh ngộ!Lý Sư Sư nhìn Lâm Bắc Phàm với vẻ tôn sùng, trong mắt toàn là ánh sao lấp lánh.

Không hổ là phu quân của mình!“Nhưng số tiền này nên làm thế nào bây giờ?”Lâm Bắc Phàm tùy tiện ném ngân lượng trong tay xuống đất: “Cứ giữ lại trước đi, sau này sẽ có cơ hội tiêu tán thôi!”Ngay đúng lúc này, một bóng trắng đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.


“Hay là giao lại số tiền này lại cho ta, được không?”Lâm Bắc Phàm nổi hết cả gai ốc, lông tơ khắp người dựng đứng hết lên!Phải biết rằng hắn chính là một cao thủ Tiên Thiên có thực lực cao thâm, ở trong võ lâm giang hồ cũng là nhân vật cấp trưởng lão và chưởng môn.

Kết quả người này xuất hiện trước mặt hắn một cách thần không biết quỷ không hay mà hắn lại không hề phát hiện ra!“Quỷ kìa!” Lý Sư Sư sợ hãi rúc vào lòng Lâm Bắc Phàm.

“Đừng sợ, nàng ta là người chứ không phải quỷ đâu, chỉ là võ công cao cường mà thôi!” Lâm Bắc Phàm vừa an ủi Lý Sư Sư vừa nhìn bóng trắng trước mặt với vẻ cảnh giác cực kỳ: “Ngươi là ai, tới nhà ta làm gì?”“Đừng sợ! Thật ra nếu ta muốn giết ngươi thì đã giết từ lâu rồi! Chỉ là mấy ngày nay thấy ngươi bôn ba vì dân chúng, chân thành trung nghĩa cho nên mới không ra tay!”Giọng nói của đối phương rất bình tĩnh, hơi trầm mà lại khá dễ nghe, nhưng lời này truyền vào tai Lâm Bắc Phàm lại khiến da gà da vịt của hắn nổi dữ dội hơn!.


DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: 1: Đỗ Trạng Nguyên Ràng Buộc Với Hệ Thống Tham Quan!
Chương 2: 2: Đã Tham Thì Phải Tham Nhiều Đưa Số Lẻ Cho Bệ Hạ!
Chương 3: 3: Lấy Của Dân Dùng Cho Dân!
Chương 4: 4: Bản Quan Muốn Tố Cáo Tân Khoa Trạng Nguyên!
Chương 5: 5: Trạng Nguyên Nghèo Nhất Ta Thật Sự Quá Nghèo!
Chương 6: 6: Nữ Đế Thật Tốt Sau Này Bớt Tham Một Chút Vậy!
Chương 7: 7: Diêu Đại Nhân Ngươi Vui Mừng Quá Sớm Rồi Đấy!
Chương 8: 8: Lâm Bắc Phàm Oai Phong Lẫm Liệt!
Chương 9: 9: Xét Nhà Ta Chính Là Dân Chuyên Nghiệp!
Chương 10: 10: Thằng Khốn Này! Lại Tham Nhiều Ném Số Lẻ Về Cho Nàng!
Chương 11: 11: Tham Ô Nhiều Tiền Của Trẫm Như Vậy Lương Tâm Ngươi Không Thấy Đau Sao
Chương 12: 12: Tại Sao Hắn Lại Độc Chiếm Ân Sủng Của Nữ Đế
Chương 13: 13: Chúng Ta Không Thân Ngươi Gọi Ta Là Lượng Tử Là Được!
Chương 14: 14: Bản Quan Quang Minh Chính Đại Sao Lại Tới Nơi Như Vậy
Chương 15: 15: Sư Sư Cô Nương Muốn Lấy Chồng
Chương 16: 16: Cho Dù Là Ai Chết Ai Bị Thương Cũng Đều Là Trừ Hại Cho Dân!
Chương 17: 17: Nữ Nhân Đẹp Như Vậy Tỏ Tình Mà Ngươi Cũng Từ Chối
Chương 18: 18: Một Thân Nghèo Khó Sao Dám Lưu Luyến Chốn Phồn Hoa Tay Áo Đón Gió Sao Dám Làm Hại Giai Nhân
Chương 19: 19: Đi Thanh Lâu Một Chuyến Có Thêm Một Bà Vợ!
Chương 20: 20: Tiền Mà Hắn Tham Ô Được Đều Dùng Vào Đâu Hết Rồi
Chương 21: 21: Đại Nhân Rốt Cuộc Ngươi Là Người Thế Nào
Chương 22: 22: Hắn Thật Sự Là Một Tên Tham Quan Sao
Chương 23: 23: Không Trả Tiền Không Tính Là Chơi Gái Cùng Lắm Chỉ Tính Là Hai Bên Cùng Tình Nguyện Mà Thôi!
Chương 24: 24: Chặt Đứt Tài Lộ Của Ta! Lão Già Thối Này Rất Xấu Xa!
Chương 25: 25: Chỉ Thế Này Đã Làm Khó Được Ta Các Ngươi Quá Non Và Xanh Rồi!
Chương 26: 26: Ngoại Trừ Cái Mã Ưa Nhìn Ra Thì Ngươi Còn Gì Nữa
Chương 27: 27: Không Đỗ Đạt Công Danh Chết Ở Nhà Cũng Không Ai Phát Hiện Ra!
Chương 28: 28: Ngay Cả Tiền Của Nữ Đế Mà Ta Còn Cuỗm Sợ Gì Một Thượng Thư
Chương 29: 29: Đúng Là Một Đám Dê Béo Phải Làm Thịt Từ Từ!
Chương 30: 30: Cho Dù Cãi Nhau Đến Tận Kim Loan Điên Thì Bản Quan Vẫn Có Lý!