Chương 1197: Chương 1197 - Truyện Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng: Chương 1197: Chương 1197
Danh sách chương

Ngô Tiểu Thanh sờ lên mặt con gái, trong lòng vừa vui vừa buồn, cảm xúc rất phức tạp: "Đẹp lắm, rất đẹp, con gái mẹ là đẹp nhất."

"Hihi, mẹ con mình chụp hình chung đi."

Ông cụ Tiêu và Lạc Quốc Vinh đang bận tiếp đãi khách ở bên ngoài, ông cụ Tiêu cười rạng rỡ nói: "Quốc Vinh à, chú có thể cười lên được không? Người không biết còn tưởng chú không đồng ý cuộc hôn nhân này đấy."

Lạc Quốc Vinh thật sự không cười nổi, chỉ cần nghĩ đến đứa con gái bé nhỏ mà mình yêu thương hơn hai mươi năm lại bị người khác cướp đi, liền cảm khó chịu trong lòng.

"Cháu không muốn cười."

Ông cụ Tiêu tức giận trừng mắt nhìn ông: "Tôi thật không hiểu, sau này vẫn sống trong cùng một tiểu khu, ở ngay dưới mí mắt chú, chú còn không hài lòng chuyện gì?"

Hai gia đình từ lâu đã thân thiết như một gia đình, ăn uống đều là ăn cùng nhau.

Lạc Quốc Vinh vô cùng buồn bực: “Bác không hiểu cảm giác khi gả con gái đi đâu.”

Ông cụ Tiêu vỗ vai ông nói: “Chú phải nghĩ như thế này, sau khi hai đứa nó lấy nhau, chú không những không mất đi một đứa con gái mà còn có được thêm một đứa con trai, nhà chúng tôi rất yên ổn, chỉ có hai ông cháu, không có nhiều chuyện thị phi."

Ông ấy đang hết lời khyên bảo Lạc Quốc Vinh thì ở phía bên kia, Lạc Nhiên mặc bộ âu phục chỉnh tề đi bên cạnh Tiêu Thanh Bình.

"Anh Thanh Bình, anh mà đối xử không tốt với chị em là em đánh anh ngã xuống đất đấy."

Tiêu Thanh Bình hôm nay mặc một bộ âu phục đặt may, trông cực kỳ tuấn tú, anh nở nụ cười rạng rỡ: "Em đánh không lại anh."

"Anh..." Lạc Nhiên rất tức giận, cậu không cần một anh rể như thế này!

Tiêu Thanh Bình nhìn cậu em vợ đang tức giận, anh cười nói: "Anh đánh không lại chị của em, thế nên em nên lo là nếu anh bị chị gái em bắt nạt thì phải làm thế nào?"

Lạc Nhiên bình ổn trở lại, cậu vui mừng khôn xiết: "Hahaha, vậy tốt quá rồi."

Tiêu Thanh Bình giật giật khóe miệng: "Nhóc con, em cũng có chút tiêu chuẩn kép quá rồi, dù gì thì chúng ta cũng cùng nhau lớn lên, em đã gọi anh là anh trai hơn mười năm rồi đấy."

“Có thể so được sao?” Lạc Nhiên tự tin nói: “Chị gái em là chị ruột, nhưng anh không phải anh ruột, khuỷu tay xoay vào trong* mới hợp khoa học.”

*Khuỷu tay xoay vào trong: nghĩ đến quyền lợi của người nhà chứ không phải người ngoài.

Tiêu Thanh Bình dở khóc dở cười, anh sớm đac biết tình cảm của hai chị em họ thực sự rất tốt: "Thằng nhóc này, đi, đi chào hỏi với lãnh đạo của đơn vị em."

Bởi vì có rất nhiều khách nước ngoài nên anh đã chào hỏi giám đốc Chương trước, từ sáng sớm giám đốc Chương đã dẫn một nhóm cấp dưới đến giúp họ tiếp đãi khách nước ngoài.

Những vị khách nước ngoài này đều có quyền có thế, có địa vị xã hội nhất định, nếu tạo được quan hệ tốt với hạ thì cũng sẽ có lợi cho đất nước.

Lạc Nhiên đứng yên không nhúc nhích: "Không, không, không, em không đi."

Tiêu Thanh Bình không hiểu, thằng nhóc này đâu phải kẻ hèn nhát: "Em sợ cái gì?"

“Em không sợ.” Lạc Nhiên mím môi, vẻ mặt nghiêm túc: “Em không muốn dựa vào hào quang của chị gái mình.”

Các mối quan hệ của chị gái cậu là của chị ấy, cậu không muốn dùng nó.

"Nghĩ cái gì thế?" Tiêu Thanh Bình có chút cạn lời, cậu em vợ này có chút ngây thơ, là một đứa trẻ được bảo bọc chu đáo, chưa từng bị xã hội vùi dập.

“Đơn vị đó của các em không có năng lực còn muốn thể hiện, không những chỉ hại em, mà còn hại đến lợi ích quốc gia, bọn anh chỉ có thể đảm bảo em sẽ không bị bắt nạt, còn về việc em có làm ra được gì không thì phải xem năng lực của em."

DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: 1: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên
Chương 2: 2: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 2
Chương 3: 3: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 3
Chương 4: 4: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 4
Chương 5: 5: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 5
Chương 6: 6: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 6
Chương 7: 7: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 1
Chương 8: 8: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 2
Chương 9: 9: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 3
Chương 10: 10: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 4
Chương 11: 11: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 5
Chương 12: 12: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 6
Chương 13: 13: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần…
Chương 14: 14: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 2
Chương 15: 15: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 3
Chương 16: 16: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 4
Chương 17: 17: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 5
Chương 18: 18: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời
Chương 19: 19: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời 2
Chương 20: 20: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời 3
Chương 21: 21: Đều Ăn Cả
Chương 22: 22: Nồi Sắt
Chương 23: 23: Người Tàn Ác Thường Không Nhiều Lời
Chương 24: 24: Lệch Lạc
Chương 25: 25: Thờ Ơ
Chương 26: 26: Chia Cấp Bậc
Chương 27: 27: Thanh Niên Tri Thức
Chương 28: 28: Làm Tốt Lắm
Chương 29: 29: Tán Tỉnh
Chương 30: 30: Ăn Cây Táo Rào Cây Sung