Chương 28: Chồng đang ở đây, cô còn định đi với người đàn ông khác sao_ - Truyện Thay Chị Lấy Chồng Full

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Thay Chị Lấy Chồng Full: Chương 28: Chồng đang ở đây, cô còn định đi với người đàn ông khác sao_
Danh sách chương
Lương Khanh Vũ không biết chuyện giữa tôi và Tống Duyên Minh nên chào hỏi chị ta một cách thân thiện.

Tống Duyên Minh thấy vậy bèn hỏi Lý Hào Kiệt xem có thể cùng ngồi chung một bàn không?

Thực ra tôi không đồng ý nhưng Lương Khanh Vũ lại đồng ý.

Bốn người chúng tôi cùng ngồi một bàn và chuyển từ phòng ngoài vào một phòng riêng.

Khi gọi món, Tống Duyên Minh nói một cách nũng nịu: “Em đang có thai, không thể ăn cay, không ăn được đồ tươi sống, mọi người chịu khó khi gọi món thì đừng gọi những món đó nhé.”

Chị ta nói xong nhìn về phía tôi: “Duyên Khanh, cô có kiêng ăn món gì không?”

Lời lẽ đầy hàm ý.

“Không.” Tôi trả lời một cách quyết đoán.

Hơn nữa khi tôi nhìn thấy Tống Duyên Minh thân mật với Lý Hào Kiệt như vậy, tôi đã xác định mình không thể nào sinh con yên ổn ở thành phố Vĩnh An này được nữa.

Tống Duyên Minh hiểu được suy nghĩ của tôi.

Chị ta còn không muốn cho Lý Hào Kiệt biết chuyện tôi có thai hơn cả tôi.

Món ăn chủ yếu là do Tống Duyên Minh và Lương Khanh Vũ gọi, Lương Khanh Vũ toàn gọi những món mà tôi thích ăn.

Rất nhanh sau đó, một bàn thức ăn thịnh soạn được đưa lên.

Lương Khanh Vũ chủ động gắp thức ăn cho tôi, mỗi lần anh ấy cho thức ăn vào bát tôi, tôi lại cảm thấy ánh mắt lạnh băng của Lý Hào Kiệt.

Tôi nhanh nhẹn nói: “Cám ơn, em tự gắp thì tốt hơn.”

Tống Duyên Minh nhìn thấy vậy cố ý nói: “Duyên Khanh, không phải cô và anh khóa trên mà cô luôn ngưỡng mộ đang quen nhau đó chứ?”

Gương mặt chị ta tràn đầy sự tò mò, tôi cũng hiểu ra rốt cuộc cô ta muốn hỏi cái gì.

“Lý Hào Kiệt chồng tôi đang ở đây, chị hỏi tôi những vấn đề này, có phải là định gây mâu thuẫn cho gia đình tôi chăng?” Tôi tiếp lời: “Anh Vũ hiện nay là tổng giám đốc của công ty tôi, chúng tôi chỉ ra ngoài ăn cơm bàn công việc mà thôi.”

Trong mắt của tôi, bữa cơm này chỉ là một bữa cơm của công việc mà thôi.

Ngày hôm đó Lương Khanh Vũ nhìn thấy Lý Hào Kiệt tuy không hề nói gì nhưng hôm nay trông thấy Lý Hào Kiệt và Tống Duyên Minh anh ấy cũng đã hiểu rõ.

Anh ấy cũng chủ động giải vây hộ tôi: “Đúng vậy, tôi vừa mới tới Thành phố Vĩnh An không mang nhiều quần áo, cũng không có bạn bè gì, đành phải nhờ em ấy chọn giúp tôi.”

Tôi nhìn anh ấy đầy cảm kích.

Ý nghĩ của Tống Duyên Minh càng sâu xa hơn: “À.” Lại nũng nịu với Lý Hào Kiệt: “Xin lỗi, em không có ý gì cả.”

Lý Hào Kiệt chỉ nói một câu: “Không sao.”

Nhưng sắc mặt của anh ta lại không hề tốt hơn.

Sau khi ăn xong tôi định đi cùng với Lương Khanh Vũ, không ngờ Lý Hào Kiệt lại giữ chặt tôi lại: “Chồng ở đây, cô còn định đi theo người đàn ông khác sao?”

Một câu nói của anh ta không chỉ khiến tôi mà ngay cả Tống Duyên Minh cùng ngây cả người ra.

Cô ta nhìn Lý Hào Kiệt, õng ẹo hét lên: “Hào Kiệt…”

Lý Hào Kiệt không hề để ý tới cô ta, mà nói với tôi: “Tôi sẽ bảo tài xế đưa cô về.”

Giọng điệu của anh ta không phải để bàn bạc mà chính là mệnh lệnh.

Tôi không dám từ chối.

Cuối cùng, chỉ có thể ngồi một mình trên xe Lý Hào Kiệt để về công ty.

Khi tôi tới công ty, Lương Khanh Vũ đang ở trong văn phòng đợi tôi.

Câu đầu tiên anh ấy nói khi gặp tôi là: “Chồng em thích chị em sao?”

Tình trạng ban nãy đã hoàn toàn rõ ràng.

Tôi gượng cười không trả lời, coi như là thừa nhận.

Sắc mặt của Lương Khanh Vũ đột nhiên lóe sáng, nhìn tôi: “Hôn nhân là chuyện cả đời người, nếu như em sống với anh ta không hạnh phúc, có lẽ… có thể suy nghĩ đến người khác xem sao.”

“Người khác?”

Tôi lui lại phía sau.

Khoảng cách gần như vậy nên tôi có thể nhìn thấy gương mặt Lương Khanh Vũ hơi đỏ: “Không phải người nào khác, mà chính là anh.”

“Anh Vũ, em…”

Khi tôi đang không biết nên từ chối anh ấy ra sao, Lương Khanh Vũ đứng thẳng người dậy, nói rất nhẹ nhàng: “Anh chỉ nói vậy thôi, em đừng để bụng, dù thế nào đi nữa, em vẫn là đàn em khóa dưới của anh.”

Anh ấy vẫn luôn như vậy, không bao giờ bắt ép tôi chuyện gì cả.

Nhưng… thay đổi nhanh hơn nhiều so với dự đoán của tôi.
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Cưới thay
Chương 2: Ôm lấy tống duyên minh đang khóc
Chương 3: Đánh chết cũng đáng đời
Chương 4: Tôi liền quỳ xuống cúi lạy người của bệnh viện
Chương 5: Chẳng qua là một con chó hoang nhà họ tống nuôi thôi
Chương 6: Anh có thể thỏa sức khám phá tôi
Chương 7: Nhiều nhất cũng chỉ xứng làm một con chó cái ở bên cạnh tôi
Chương 8: Tống duyên khanh, cô muốn trêu chọc tôi_
Chương 9: Chết người rồi
Chương 10: Ngất ở trước xe của anh
Chương 11: Muốn lấy mạng của chị ta
Chương 12: Hãy để tiểu khanh kết hôn đi
Chương 13: Chẳng phải cô nên gọi tôi là chồng sao_
Chương 14: Còn giả bộ đơn thuần gì_
Chương 15: Anh ấy ôm người phụ nữ khác
Chương 16: Bây giờ anh ta là chồng em, có chứng nhận!
Chương 17: Bộ đồ Đắt như vậy không phải ai cũng có thể thử
Chương 18: Có thể trả lại chồng cho tôi không_
Chương 19: Ngoan, tối nay về sẽ chiều chuộng em
Chương 20: Cô gái, cô có thai rồi à_
Chương 21: Mau tới mà xem, vợ bé đánh vợ cả này!
Chương 22: Gặp lại anh
Chương 23: Hợp đồng hôn nhân đã viết những gì
Chương 24: Cám ơn lục tổng đã đưa vợ tôi về nhà
Chương 25: Tôi khuyên cô nên yên phận đi
Chương 26: Để tôi nhường cho
Chương 27: Họ đi chọn đồ Dùng cho trẻ sơ sinh cùng nhau
Chương 28: Chồng đang ở đây, cô còn định đi với người đàn ông khác sao_
Chương 29: Còng tay đã ở trên cổ tay tôi
Chương 30: Cho cô sống nửa đời còn lại ở trong tù!