Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí - Truyện Xà Vương Tuyển Phi, Bản Cung Đến Từ Hiện Đại

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Xà Vương Tuyển Phi, Bản Cung Đến Từ Hiện Đại: Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí
Danh sách chương
Editor: Jen Con Nýt

Beta : Đào

Tiêu Mặc thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy ghê tởm người phụ nữ đáng ghét này, nếu nàng ta cầm súng lục sẽ dễ dàng huỷ đi nguyên khí của hổ tinh, thì sức lực hắn sẽ giảm bớt đi rất nhiều.

Liễu Thanh đứng ở nơi đó, sắc mặc tái nhợt, tay cầm khẩu súng lục hướng tới Tiêu Mặc.

Nếu như tên kia thực sự là hổ tinh, vừa nhìn thấy hắn đã bỏ chạy, có thể hiểu, người đàn ông này không chỉ tuấn mỹ, so với hổ tinh còn lợi hại hơn.

Tiêu Mặc không biết, Liễu Thanh Thanh trong lòng đã đem hắn xếp vào loại cực kì nguy hiểm. Hắn mang con hổ lớn, bước tới bên cạnh đống lửa, nhìn Liễu Thanh Thanh cầm súng lục chĩa vào mặt hắn, tuỳ tiện nói, “ Ngươi không cần phải vì ta mà phòng bị như vậy, đem súng lục để xuống rồi cùng ta thưởng thức món ăn ngon,…”

Liễu Thanh Thanh vẻ mặt lạnh lùng, không nói một lời, vẫn như cũ cầm súng lục chĩa vào hắn.

Tiêu Mặc cho rằng nàng muốn cùng hắn giành thức ăn, bởi vì nàng đã yêu cầu hắn làm một vài món ăn thôn quê cho nàng.

Hắn liền hào phóng đem con hổ lớn đẩy tới bên cạnh Liễu Thanh Thanh, nói, “ Ngươi ăn trước đi, nhớ phải chừa cho ta một ít, ta còn cần nó để hồi phục sức lực đấy…”

“Cút ngay, ta không ăn!” Liễu Thanh Thanh đá một cước vào con hổ lớn đã chết trên mặt đất, con hổ kia lại không nhúc nhích, nàng lạnh lùng nghiêm nghị, đưa ánh mắt rét lạnh nhìn Tiêu Mặc.

Tiêu Mặc xoay người lại, nhíu mày nhìn nàng nói, “Ngươi thật sự không ăn sao? Trong suốt ba ngàn năm,con hổ tinh này đã được nuôi dưỡng rất cẩn thận!”

Liễu Thanh Thanh rất muốn đánh hắn nhưng đành phải nhịn xuống, tiếp tục cầm súng lục chĩa vào hắn, hắn khổ sở nói, “Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí, vết thương của ta rất nghiêm trọng, nếu không ăn, ta sợ cơ thể ta sẽ không chịu được nữa mà trở thành hình dạng rất khó coi!”

Tiêu Mặc lắc người, sau khi biến đổi, trước mặt bây giờ là một con rắn màu đen.

Liễu Thanh Thanh như ngừng thở, nhìn con rắn trước mắt này.

Chỉ thấy con ngươi đen nhánh của hắn lúc này như một khối ngọc đen rạng rỡ phát sáng trong đêm tối, nhưng lại mơ hồ lộ ra dấu vết mờ nhạt của màu đỏ.

Đầu tam giác, quằn quại trước mặt Liễu Thanh Thanh, trông thật đáng sợ.

“Ta ăn cái này, ngươi không muốn ăn thì xoay người sang chỗ khác…” Tiêu Mặc thân thiện đề nghị.

Liễu Thanh Thanh sắc mặt biến hoá, đôi mắt mang theo vài phần lạnh lẽo, đôi môi mềm mại của nàng khẽ nhếch lên, lạnh lùng phun ra hai chữ, “Không cần - -“

Tiêu Mặc nghe vậy, không để ý nữa, cúi đầu ăn con hổ lớn.

Chỉ thấy hắn lắc lư vài cái, thân thể hắn bỗng dài hơn, sau đó liền đem con hổ nuốt vào bụng.

“Đợi chút, chừa cho ta một ít…” từ trong tay áo Liễu Thanh Thanh truyền ra một tiếng nói non nớt, sau đó một con rắn màu đỏ chui ra từ tay áo rộng của nàng.

Con rắn đỏ không ngừng biến hóa, cuối cùng biến thành rất nhỏ để đến gần hắn, bắt đầu giành lấy thức ăn trong miệng Tiêu Mặc.

Hai con rắn một đen một đỏ, một lớn một nhỏ bắt đầu tranh giành thức ăn.

Tiêu Mặc thấy rõ, con rắn nhỏ màu đỏ này từ trong tay áo của Liễu Thanh Thanh chạy ra, nhất thời không thể đoán được tiểu xà yêu này có quan hệ như thế nào với Liễu Thanh Thanh, chỉ có thể nhường cho nó một chút.
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Sắc xà trong mộng quấn quít lấy nàng, tuyệt đối không phải là hư ảo
Chương 2: Không người nào có thể thoát khỏi họng súng của nàng
Chương 3: Nàng cuối cùng cũng sinh
Chương 4: Ánh mắt của con rắn này tại sao giống nàng như vậy!
Chương 5: Giết xà yêu này, vì dân trừ hại!
Chương 6: Vừa nhìn cũng không phải dễ chọc
Chương 7: Ngươi có nhìn thấy một con rắn hay không?
Chương 8: Nàng cho rằng hắn là loại xà yêu muốn khi dễ là khi dễ phải không?
Chương 9: Giao cho ta là tốt rồi!
Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí
Chương 11: Hai người không cần con nữa sao?
Chương 12: Phụ thân, người muốn bỏ con sao?
Chương 13: Nữ nhân điên, ngươi muốn làm gì?
Chương 14: Giết chết xà yêu, xuất ra nội đan
Chương 15: Nữ nhân, ngươi tốt nhất đừng nên xen vào việc của người khác
Chương 16: Chuyện xưa giữa nông phu và rắn,ở chỗ này của ta không có khả năng trình diễn
Chương 17: Nàng, thật đẹp …
Chương 18: Tâm tư của Tiêu Mặc
Chương 19: Nữ nhân này, thật sự rất đẹp
Chương 20: Làm giải dược của ta!
Chương 21: Hiểu hắn rất rõ
Chương 22: Thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đủ
Chương 23: Ngươi không được phép sợ hãi
Chương 24: Đem người bên cạnh ngươi để hiến tặng cho yêu vương
Chương 25: Bây đâu , bắt cho được nữ nhân nhân loại này!
Chương 26: Các ngươi không thể giết nàng, nàng hiện tại gả cho ta
Chương 27: Yêu nghiệt, hiện tại xem ngươi còn có thể chạy hướng nào!
Chương 28: Vì sao nàng muốn đánh hắn?
Chương 29: Ngươi có phải hay không nữa đêm còn muốn đi cắn người?
Chương 30: Nói, đứa bé kia đâu?