Chương 17: Nàng, thật đẹp … - Truyện Xà Vương Tuyển Phi, Bản Cung Đến Từ Hiện Đại

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Xà Vương Tuyển Phi, Bản Cung Đến Từ Hiện Đại: Chương 17: Nàng, thật đẹp …
Danh sách chương
"Ngươi đã tỉnh, nam nhân cùng nữ nhân ngủ chung một giường cũng không tốt lắm, ta vẫn là nên đi tới chỗ khác để ngủ đi..." Tiêu Mặc nói xong xoay người muốn xuống giường, Liễu Thanh Thanh lại "Bùm" một tiếng nổ súng, hắn bị đánh há to mồm, đau đến xoay người lại, nhíu mày tức giận nhìn Liễu Thanh Thanh.

"Ta có nói qua hay chưa, nếu như ngươi có tâm tư muốn ăn thịt ta, ta sẽ là người đầu tiên giết ngươi..." Liễu Thanh Thanh cũng không có nhúc nhích thân thể, vẫn duy trì tư thế cầm súng.

Tiêu Mặc đau đến mức đứng lên không nổi, đành phải lăn xuống dưới giường, tức giận nhìn Liễu Thanh Thanh nói: "Ta không nghĩ muốn ăn ngươi..."

"Vậy tại sao khóe miệng ngươi lại chảy nước miếng?" Liễu Thanh Thanh nhìn hắn, ánh mắt trong vắt, đứng dậy đi lại chỗ kia ngồi, mà vị trí đặt súng lục, lại là nhắm ngay chỗ bảy tấc của hắn.

Trong lúc hắn bị hôn mê, nàng đã thăm dò vị trí bảy tấc của hắn là ở chỗ nào, chính là vị trí gần ở phần eo của hắn, cho nên chỗ nàng vừa đánh hắn chính là chỗ phụ cận bảy tấc, hắn có thể cảm nhận được cơn đau đớn cực kỳ.

Tiêu Mặc che lấy phần eo của mình, sắc mặt trắng bệch, hắn bị mấy nhà sư giết yêu gây thương tích, nguyên khí vốn còn chưa có khôi phục, nay lại bị nàng đánh ngay chỗ vết thương cũ, vậy ba ngày tu dưỡng của hắn đều uổng phí.

"Ta chỉ thấy ngươi rất xinh đẹp, cho nên chảy nước miếng, ngươi nữ nhân này, nội đan của ta vẫn còn ở trong tay ngươi, ngươi đến tột cùng là sợ cái gì?" Tiêu Mặc tức giận nói.

Đúng lúc này, bên ngoài phòng vang lên một tràng tiếng gõ cửa, tiếp theo là tiếng nói của tiểu nhị khách điếm: "Đại sư, nơi này là khách sạn, nào có xà yêu như ngươi nói, nếu như không tin, ta mời khách nhân mở cửa cho ngươi xem, nếu như ngươi không tìm thấy, vậy thì về sau đừng tới làm phiền ta..."

"Khách quan, khách quan, ngươi có ở bên trong không? Ta muốn đi vào, vị đại sư này nói bên trong nhất định có xà yêu..." Tiểu nhị nói, rồi từ bên ngoài mở cửa phòng ra, sau đó vừa nhìn vào trong, lập tức sợ ngây người đứng ở nơi đó.

Chỉ thấy Liễu Thanh Thanh không quan tâm đến, nàng đang đứng ở hướng có ánh sáng thong thả hưởng thụ, thân thể trần truồng chỉ mặc quần áo trong, khuôn mặt tuyệt mỹ, ở dưới ánh trăng tỏa ra mê hoặc vô cùng, ánh trăng sáng giống như một đôi tay, vuốt ve trên toàn bộ thân thể mềm mại của nàng.

Trong tích tắc khi cửa phòng mở ra, nàng hất nhẹ sợi tóc, mái tóc đen nhánh ở sau đầu nàng vung ra thành một đường cong xinh đẹp, sau đó phục tùng rũ ở trên lưng.

Nàng nhìn xuyên qua, quay đầu lại nhìn thấy ở cửa có một tiểu nhị cùng ba vị nhà sư giết yêu, bốn người đồng thời nhìn đến ngây người, nàng chậm rãi khép lại y phục, che kín thân thể trong bộ quần áo mỏng như cánh ve kia.

"Có chuyện gì sao? Đại sư sao lại nhìn ta như thế, hay cũng nói ta là yêu quái? Hay là đại sư cảm thấy ta xinh đẹp, cho nên muốn hoàn tục để chịu trách nhiệm với ta?" Liễu Thanh Thanh mặc lại y phục, chân không chậm rãi hướng tới cửa đi đến.

Ba vị nhà sư giết yêu ở cửa lập tức mặt đỏ, nhìn Liễu Thanh Thanh xinh đẹp như tiên tử, liền trốn chạy khỏi khách sạn.

Ngược lại tên tiểu nhị kia, si mê nhìn Liễu Thanh Thanh, không nhớ ra mình nên đi đường nào, hắn một bên lui về phía sau một bên gật đầu, "Tỷ tỷ, tỷ tỷ thực xin lỗi..."

"Bùm" hắn đâm vào trên vách tường đối diện, sau đó lung la lung lay xoay người, mất hết hồn phách hướng tới lầu dưới mà đi.

Trên giường, xà vương nguyên bản thu nhỏ đang không ngừng phóng đại, cuối cùng khôi phục lại hình người, ngồi ở đằng kia,máu tươi chảy ra khắp mũi.

Hắn kinh ngạc nhìn thân thể của Liễu Thanh Thanh, khẽ nhếch miệng, kinh diễm trừng to hai mắt chỉ thiếu chút nữa là rớt con mắt ra ngoài...nàng...thật đẹp…
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
Chương 1: Sắc xà trong mộng quấn quít lấy nàng, tuyệt đối không phải là hư ảo
Chương 2: Không người nào có thể thoát khỏi họng súng của nàng
Chương 3: Nàng cuối cùng cũng sinh
Chương 4: Ánh mắt của con rắn này tại sao giống nàng như vậy!
Chương 5: Giết xà yêu này, vì dân trừ hại!
Chương 6: Vừa nhìn cũng không phải dễ chọc
Chương 7: Ngươi có nhìn thấy một con rắn hay không?
Chương 8: Nàng cho rằng hắn là loại xà yêu muốn khi dễ là khi dễ phải không?
Chương 9: Giao cho ta là tốt rồi!
Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí
Chương 11: Hai người không cần con nữa sao?
Chương 12: Phụ thân, người muốn bỏ con sao?
Chương 13: Nữ nhân điên, ngươi muốn làm gì?
Chương 14: Giết chết xà yêu, xuất ra nội đan
Chương 15: Nữ nhân, ngươi tốt nhất đừng nên xen vào việc của người khác
Chương 16: Chuyện xưa giữa nông phu và rắn,ở chỗ này của ta không có khả năng trình diễn
Chương 17: Nàng, thật đẹp …
Chương 18: Tâm tư của Tiêu Mặc
Chương 19: Nữ nhân này, thật sự rất đẹp
Chương 20: Làm giải dược của ta!
Chương 21: Hiểu hắn rất rõ
Chương 22: Thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đủ
Chương 23: Ngươi không được phép sợ hãi
Chương 24: Đem người bên cạnh ngươi để hiến tặng cho yêu vương
Chương 25: Bây đâu , bắt cho được nữ nhân nhân loại này!
Chương 26: Các ngươi không thể giết nàng, nàng hiện tại gả cho ta
Chương 27: Yêu nghiệt, hiện tại xem ngươi còn có thể chạy hướng nào!
Chương 28: Vì sao nàng muốn đánh hắn?
Chương 29: Ngươi có phải hay không nữa đêm còn muốn đi cắn người?
Chương 30: Nói, đứa bé kia đâu?