Chương 7 - Truyện Xuyên Không Ký Sự

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Xuyên Không Ký Sự: Chương 7
Danh sách chương
“Tinh Y, rốt cuộc hôm nay anh cũng tới Trường An rồi.”

“Vâng, đã biết.”

“Bà xã? Tinh Y? Xảy ra chuyện gì sao? Mấy ngày nay nghe giọng của em thật không có tinh thần a?”

“Không… Em chỉ là suy nghĩ…” Hàn Tinh Y cầm di động ngẩn người… Muốn hay không… Muốn hay không… Nói cho Dương...

“Nói ra đi Tinh Y, cho dù anh không ở bên cạnh nhưng cũng có thể giúp em nghĩ biện pháp giải quyết a.”

“Không… Không có gì đáng ngại…Em chỉ là suy nghĩ… Các mẹ đặt tên chúng ta như thế nào.”

“Như vậy a, các mẹ rất lợi hại a, dùng phương pháp như vậy cũng có thể đặt tên.” Nắm di động, sắc mặt Diệp Dương không nhẹ nhàng như giọng nói, có chút hậm hực, Tinh Y có chuyện gạt anh… Là chuyện gì? Đáng giận, không thể ở bên cạnh cùng cô đối mặt… Đáng giận, là chuyện gì… Để sau này dò hỏi vẫn tốt hơn... Bất tri bất giác, tay nắm di động của Diệp Dương càng ngày càng chặt, khớp ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

“Các mẹ rất lợi hại, tên của anh: Diệp Dương, là bởi vì mẹ nhặt được anh dưới tán lá cây Dương Thụ ha.” Hàn Tinh Y nghĩ đến thì thấy buồn cười, phát ra vài tiếng cười khẽ.

“Đúng vậy, tên của em: Hàn Tinh Y, là vì mẹ nhặt được em ở mép vào một buổi tối rét lạnh a.” Diệp Dương giả ý thở dài một tiếng: “So với tên của anh còn có ý thơ hơn.”

“Nào có, tên của anh cũng rất hay a, em chỉ là đang suy nghĩ nên đặt tên gì cho con của chúng ta…”

“Chúng ta... Đứa nhỏ... ?”

“Khách.”

Diệp Dương có chút không hiểu nhìn chiếc điện thoại không có âm thanh. Sau đó cố nén thời khắc mấu chốt nên không thể quăng nó đi mà ôm nó vào trong lòng.

Đáng chết, vì sao gần đây bầu trời luôn âm u… Nhưng là… Đứa nhỏ…?