Chương 32: Chương 32 - Truyện Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục: Chương 32: Chương 32
Danh sách chương

Tô Ý căng tai lắng nghe, chỉ nghe thấy chị Lưu đang đổ tội xấu rồi cáo trạng cho Chu Cận Xuyên—

“Đoàn trưởng Chu, bình thường tôi đối xử với hai đứa trẻ không tệ, không ngờ chúng lại học được cách bắt nạt người khác, anh xem, răng cửa của Cường Cường và Lượng Lượng đều bị đánh hỏng một cái!”

“Không chỉ vậy, hai đứa trẻ về kể với tôi rằng là Diệp Tiểu Vũ đã trộm kẹo hồ lô của chúng cho Noãn Noãn ăn, vì vậy mấy đứa mới tranh cãi.”

“Tôi không thể chăm sóc nổi hai đứa này nữa, thật sự quá xấu xa, tôi nghĩ đoàn trưởng Chu nên sớm tìm cách gửi hai đứa trẻ đi đi, cứ tiếp tục như vậy, mấy đứa trẻ khác trong đại viện cũng không dám ra ngoài nữa rồi!”

Chu Cận Xuyên bị cô ta làm cho nhức đầu, chưa để cô ta nói xong đã ngắt lời.

“Tiểu Vũ và Noãn Noãn đã đến đây, việc này tôi phải hỏi hai đứa trước.”

Nói xong, anh liền hỏi Diệp Tiểu Vũ: “Lời Cường Cường và Lượng Lượng nói có phải là thật không?”

Chị Lưu bĩu môi, hung hăng lườm Diệp Tiểu Vũ một cái.

Diệp Tiểu Vũ run lên, lo lắng rằng hôm nay nếu mình nói ra, sau này cô ta sẽ càng lấn tới mà tìm Noãn Noãn để trả thù.

Không nói thì thực sự nuốt không trôi cơn giận này.

Nghĩ đến lời chị Tô vừa dặn dò, cậu bé lấy hết can đảm kể lại đầu đuôi sự việc.

“Kẹo hồ lô là cháu mua cho em gái, không phải trộm, chúng thấy thì đòi, cháu không cho thì vu cho cháu là trộm, không chỉ cướp kẹo hồ lô của chúng cháu mà còn đánh chúng cháu.”

Nghe xong lời giải thích của Diệp Tiểu Vũ, Chu Cận Xuyên tức giận liếc nhìn chị Lưu và hai đứa trẻ đứng sau cô ta.

“Cường Cường, Lượng Lượng, có phải như vậy không?”