Chương 41: Chương 41 - Truyện Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Màu nền:
Màu chữ:
Cỡ chữ:
[
Rất nhỏ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Rất lớn
]
Reset
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục: Chương 41: Chương 41
Danh sách chương

"Các chị, em đang định tìm các chị đây, chuyện hôm qua thật sự là may mà nhờ có các chị giúp đỡ."

"Chuyện là hôm qua em không ở được nhà khách, em thấy Đoàn trưởng Chu đang lo lắng tìm người chăm sóc bọn trẻ, em nghĩ mình dù sao cũng không có chỗ nào để đi, nên quyết định ở lại giúp anh ấy chăm sóc."

Mọi người nghe cô nói cô ở lại để chăm sóc bọn trẻ, liền hỏi tiếp: “Hóa ra là vậy, nhưng dù sao cô cũng không phải người trong khu đại viện, sao Đoàn trưởng Chu lại đồng ý?"

Tô Ý suy nghĩ một lúc, còn chưa kịp trả lời thì thấy Tiểu Vũ bước đến.

"Các cô, là con và Noãn Noãn đã xin chú cho chị ấy ở lại, hôm qua Noãn Noãn bị dọa sợ, cứ ôm lấy chị Tô không chịu cho chị đi, tối hôm qua cũng ngủ cùng chị Tô."

Tô Ý biết Tiểu Vũ đang giúp mình tìm lý do, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Có những lời, nếu cô tự nói ra thì ngược lại sẽ dễ gây ra thị phi.

Quả nhiên, mấy chị nghe xong liền đồng tình: “Chắc chắn hôm qua Noãn Noãn bị hai đứa trẻ đáng ghét đó làm hoảng sợ, vừa đánh vừa mắng rồi còn tìm đến nhà, có thể thấy bình thường sau lưng không biết đã chịu đựng bao nhiêu."

"Đúng vậy, Noãn Noãn còn nhỏ đã không có mẹ, thấy Tiểu Tô nên chắc chắn là sinh ra sự phụ thuộc."

"Đồng chí Tiểu Tô, cô hãy chăm sóc tốt bọn trẻ, hai đứa trẻ này đều là những người đáng thương."

Tô Ý gật đầu: “Các chị yên tâm, em cũng đã sống như vậy từ nhỏ, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chúng, nhưng mà —"