CHỈ CẦN EM HẠNH PHÚC,ANH ĐÃ MÃN NGUYỆN RỒI-Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện hay luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất các thể loại truyện xuyên không, ngôn tình, truyện tiên hiệp, huyền ảo, truyện kiếm hiệp, truyện huyền huyễn, truyện bách hợp,.. - Top truyện hay, truyện kiếm hiệp, truyên cổ trang, truyện ngôn tình, truyện xuyên không, truyện ngược, truyện ma, truyện hài hước, website truyện tổng hợp,doc truyen, doc truyen online, truyen hay, truyen chu

Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay
Mở trên YouTube 👉 Mọt Truyện Official để nghe radio hàng ngàn truyện hay

đọc truyện chữ online, truyện ngôn tình hay, truyện tiên hiệp full, truyện kiếm hiệp mới nhất, truyện đô thị hot, truyện xuyên không full, truyện trinh thám hấp dẫn, Truyện sắc hiệp 18+, Đọc truyện miễn phí, truyện full cập nhật nhanh

Book

CHỈ CẦN EM HẠNH PHÚC,ANH ĐÃ MÃN NGUYỆN RỒI

Tác giả : Vân Hạ Tương Tư
Thể loại : Tình Yêu
Luợt xem :8,304
Thêm vào mục yêu thích :
Thả tym :- Luợt Yêu Thích :9,273
Tổng : 9 chương
GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tôi không thông minh, nhưng con trai nhà hàng xóm lại là một thiên tài hiếm có trăm năm mới xuất hiện.

Tôi vùi đầu vào bàn học ngày đêm mới đậu vào trường 985, còn anh ta trốn học, yêu đương với hoa khôi mà vẫn được các trường đại học hàng đầu tranh giành.

Tôi ngày nào cũng ngồi lì trong thư viện ôn bài, chỉ vì kém một bậc mà vuột mất suất học thạc sĩ, còn anh ta chỉ lướt qua sách trước kỳ thi đã dễ dàng giành vị trí đứng đầu toàn khoa.

Mỗi lần mắng tôi, bố mẹ luôn túm lấy tai tôi mà nói:
“Nhìn con nhà người ta mà xem! Cũng là người, sao con lại ngu hơn nó nhiều thế hả?”

Nửa đời đầu của tôi luôn sống dưới cái bóng của anh ta, đến mức vừa tốt nghiệp, tôi lập tức rời khỏi nhà mà chạy trốn.

Suốt ba năm, mặc cho bố mẹ gào thét trong điện thoại, tôi vẫn không về.

Đêm giao thừa năm thứ tư, tôi xách túi đồ về căn phòng trọ, nhưng ở cửa lại thấy anh ta.

Dáng người anh ta gầy gò, dựa vào tường, giọng nói khẽ khàng:
“Sao không về nhà?”

Tôi không trả lời.

Ánh mắt anh ta tối lại, rồi nói tiếp:
“Về đi. Bố mẹ cậu nhớ cậu lắm… Tôi cũng vậy.”

CHƯƠNG CẬP NHẬT MỚI NHẤT
Ngoại truyện Lâm Du 1
Ngoại truyện Lâm Du 2
Chương 7
Chương 6
Chương 5
DANH SÁCH CHƯƠNG TRUYỆN
TRUYỆN CÙNG THỂ LOẠI